"Muốn khảo nghiệm Lý Quân ta sao? Nhất định sẽ bị tài hoa của Lý Quân ta làm cho lóa mắt thôi."
Đi được đến bước này, Lý Quân cũng đã hoàn toàn nhận ra thiên phú của bản thân, không thể không thừa nhận là quá mạnh.
"Âm ầm ầm!"
Toàn bộ tầng thứ tư bị chiếu rọi bởi một màu huyết hồng rực rỡ.
Hư ảnh kia ngày càng trở nên ngưng tụ, nhìn từ xa giống như một vị Thần, sau lưng còn quấn quýt một tầng Thần hoàn, tựa như sắp sửa bước ra từ trong hư không.
Chủ nhân của tang thứ tư nhìn thấy cảnh nay cũng không nhịn được thốt lên một tiếng kinh ngạc:
"Thế mà lại nhanh như vậy? Hơn nữa hư ảnh này có vẻ thú vị đấy ... "
Cùng lúc đó, tại nhà họ Nhậm thuộc Tiểu Ngọc Kinh.
Là một thế lực hàng đầu tại Tiểu Ngọc Kinh, phủ đệ của nhà họ Nhậm nguy nga tráng lệ đến cực điểm.
Tại một viện lạc nằm sâu trong nhà họ Nhậm, đám đệ tử nhà họ Nhậm mỗi khi đi ngang qua cửa đều không tự chủ được mà lộ ra ánh mắt kính sợ.
Bởi lẽ, đây chính là nơi ở của đệ nhất thiên kiêu nhà họ Nhậm - Nhậm Xích Phượng.
Nhậm Xích Phượng là viên minh châu chói lọi nhất trong thế hệ trẻ của Tiểu Ngọc
Kinh
Năm xưa, nàng ta cùng thiên kiêu Tiêu Phong của nhà họ Tiêu nức tiếng gần xa.
Khác với Tiêu Phong cố tình đè nén cảnh giới, nàng ta đã đột phá đến Thần Cảnh tầng mười từ nhiều năm trước.
Giờ đây, rất nhiều cường giả thế hệ trước ở Tiểu Ngọc Kinh đều không phải đối thủ của nàng ta, chỉ có những nhân vật cấp bậc cự đầu mới có thể áp chế được nàng ta một bậc.
Nhậm Xích Phượng không chỉ có tu vi nghịch thiên mà tính cách còn cực kỳ cao lãnh, đồng bối trong gia tộc gặp nàng ta đều phải cúi đầu.
Trước đó, có vài thiên kiêu của các thế lực hàng đầu đến cầu thân, muốn cầu hôn Nhậm Xích Phượng, nhưng chỉ sau cái nhìn đầu tiên với Nhậm Xích Phượng, bọn họ liền lập tức cáo từ rời đi, thẳng thần thừa nhận bản thân hoàn toàn không xứng với một thiên chi kiêu nữ như vậy.
Nhậm Xích Phượng giống như vầng trăng sáng của Tiểu Ngọc Kinh, thanh lãnh cao quý, không thể chạm tới.
Đúng lúc này, tại cửa viện của Nhậm Xích Phượng xuất hiện một bóng người.
Chính là Nhậm Tinh Nhạn vừa mới trở về gia tộc
Nhậm Tinh Nhạn cũng là một thiên kiêu, nhưng từ nhỏ đến lớn đều bị Nhậm Xích Phượng lấn át hoàn toàn.
Lần này trở về, nàng ta thậm chí còn chưa gặp gia chủ mà đã nóng lòng muốn tới gặp Nhậm Xích Phượng ngay lập tức.
"Cộc cộc cộc."
Nàng ta gõ cửa phòng Nhậm Xích Phượng.
Cánh cửa viện nhanh chóng mở ra.
"Nhị tiểu thư."
Thấy là Nhậm Tinh Nhạn, lão bộc mở cửa cung kính hành lễ.
Nhậm Tinh Nhạn sốt sắng hỏi: "Tỷ tỷ của ta đâu? Ta muốn gặp tỷ ấy."
Rất nhanh, Nhậm Tinh Nhạn đã tới hậu viện của Nhậm Xích Phượg.
Chỉ thấy trong lương đình, bóng dáng Nhậm Xích Phượng thoát tục như ánh trăng sáng.
"Tinh Nhạn, không phải muội đi tham gia đại hội của thế hệ trẻ sao? Sao lại về sớm thế này?“
"Đại hội đã kết thúc rồi. Tỷ tỷ, trong đại hội lần này xuất hiện một nhân vật cực kỳ ghê gớm, ta đoán là tỷ sẽ thấy hứng thú đấy."
"Nhân vật ghê gớm?"
Nhậm Xích Phượng nghe vậy thì nhẹ nhàng mỉm cười.
Kể từ khi nàng ta và Tiêu Phong không còn tham gia, cái đại hội đó làm gì còn nhân vật nào đủ kinh diễm nữa?
Những năm gần đây, quán quân mỗi kỳ đều được người ta tâng bốc lên tận trời, nhưng căn bản chẳng thể lọt vào mắt xanh của Nhậm Xích Phượng.
Suy cho cùng, với những nhân vật đã có thể sánh ngang với cường giả đời trước như Nhậm Xích Phượng và Tiêu Phong, thì đám gọi là thiên kiêu thế hệ trẻ kia thực sự có chút không đáng để mắt tới.
"Tỷ tỷ, thiên tài kỳ này hoàn toàn khác với trước kia. Hần tên là Lý Vô Địch."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!