Dâng một nửa gia sản cho đối phương, gã cũng tham thật.
Dù có ngồi được cái vị trí kia thì cũng không đáng.
Thấy mấy người không nói gì, sắc mặt La Cảnh lập tức trở nên u ám.
“Hình như các ngươi rất không bằng lòng, không ai muốn cai quản thành Hàn Vân này
nhỉ."
Một vị gia chủ bước ra chắp tay nói: “Thành Hàn Vân vốn chẳng phải nơi phồn hoa gì, dù có thống trị cũng chỉ có quyền ưu tiên tài nguyên, dùng một nửa gia sản để đổi, thật sự không đáng."
"Ta không có ý định thống trị thành Hàn Vân, xin phép cáo lui trước."
Người nọ nói rồi quay người định rời đi.
"Khoan đã, ta cho ông đi chưa?"
La Cảnh lên tiếng.
“Ý gì?"
Vị gia chủ đó thoáng sững người.
Gương mặt La Cảnh nở nụ cười lạnh lẽo: “Bởi vì ông không chịu lấy ra một nửa gia sản, vậy thì ta đành phải nhận luôn toàn bộ gia sản của ông vậy."
Dứt lời, La Cảnh như hóa thành tàn ảnh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt vị gia chủ kia.
Thanh bảo kiếm đâm xuyên thủng ngực của vị gia chủ đó.
“Âm."
Máu rỉ ra từ khóe miệng, mắt ông ta trợn tròn, La Cảnh rút kiếm khiến đối phương ngã
gục
“Rượu mời không uống lại uống rượu phạt."
La Cảnh cầm bảo kiếm đang rỉ máu, ánh mắt gã nhìn về phía những gia chủ còn lại.
Cơ thể bọn họ run lên.
Rõ ràng, La Cảnh muốn gia sản của họ, không dâng lên thì chỉ có con đường chết.
Một người nhà họ La thoáng do dự rồi tới cạnh La Cảnh nói: “Nhà họ La chúng ta là gia tộc có danh tiếng ở Tiểu Ngọc Kinh, nếu cướp đoạt gia sản sẽ bị người đời chỉ trích, ảnh hưởng tới thanh danh gia tộc. Ta nghĩ cướp một nhà là được rồi, tha cho những người khác đi."
Nghe vậy, La Cảnh hừ lạnh: “Ngươi đang dạy ta làm việc à?"
Người đàn ông đó lập tức cúi đầu không dám nói nữa.
Ngay khi mấy vị gia chủ đang định cam chịu số phận.
“Âm."
Tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa đại sảnh vỡ toang.
Không chỉ vậy, bọn họ còn phát hiện hai tên hộ vệ bên ngoài của nhà họ La cũng bị đạp bay vào bên trong.
Lúc này, bầu không khí chìm vào yên lặng.
Mấy vị gia chủ trợn tròn mắt.
Ai lại dám xông vào Phù Phong sơn trang? Lẽ nào không sợ đắc tội với nhà họ La?
Khi bụi mù tan đi, hai bóng người xuất hiện ở vị trí cửa ra vào. Người đứng đầu là một thanh niên kiêu ngạo, chỉ cần đứng im một chỗ cũng toát ra khí thế lạnh tới thấu xương.
La Cảnh nhìn rõ dáng vẻ của người thanh niên đó thì trợn måt.
Bởi vì đối phương giống hệt người trên bức tranh, chính là Lý Vô Địch mà bọn họ đang tìm kiếm.
Gã không ngờ người mà mình vất vả lục soát thành để tìm kiếm lại chủ động dâng đến tận cửa.