"Các ngươi chẳng phải nói hắn là người Thánh Long tộc sao?"
Khoảnh khắc ấy, ba người cũng tê cả da đầu.
"Tộc trưởng, lúc đó bọn ta thật sự thấy Lý Quân hóa thành một con Chân Long, bay ra từ Long Cốc…"
"Im miệng."
Chưa kịp nói hết đã bị Tô Nhẫn cắt ngang. Ông ta xoay người đi thẳng vào tộc, đến viện của Lý Quân.
Vừa gặp Lý Quân, ông ta đã gằn giọng chất vấn: "Lý Quân, đồ khốn! Ngươi căn bản không phải người Thánh Long tộc, vì sao lại lừa ta?"
Lý Quân ngẩng lên, sững sờ nhìn Tô Nhẫn, nhíu mày: "Ta có nói ta là người Thánh Long tộc đâu."
"Ngươi chưa từng nói?"
Trong mắt Tô Nhẫn lóe lên sát ý lạnh buốt.
"Trước đó ta hỏi ngươi có phải huyết majchh Chân Long hay không, ngươi trả lời thế nào?"
"Ta nói đúng." Lý Quân đáp.
"Trong Tiểu Hoang Giới này, chỉ có Thánh Long nhất tộc mới có huyết mạch Chân Long! Ngươi không phải đang lừa ta thì là gì? Giờ Thánh Long tộc sắp kéo đến hỏi tội rồi. Tiểu tử, lập tức tự trói hai tay. Đợi người Thánh Long tộc đến, tự mình giải thích rõ đầu đuôi!"
"Giải thích thì được. Tự trói tay thì không." Lý Quân lắc đầu.
Tô Nhẫn bước phắt lên một bước, ánh mắt sắc như dao, dí thẳng vào Lý Quân: "Tiểu tử, ta không thương lượng với ngươi. Ta đang thông báo."
Ông ta nghiến từng chữ: "Loại người trẻ như ngươi, vì chút hư vinh mà nói dối như cơm bữa. Nhưng gan ngươi cũng lớn quá rồi."
"Thánh Long tộc là siêu đại tộc, là thứ ngươi muốn mạo danh thì mạo danh được sao?"
"Ta đếm ba tiếng. Ngươi ngoan ngoãn tự trói lại. Bằng không ta ra tay, ngươi đừng trách phải chịu chút khổ da thịt."
Lý Quân vẫn lắc đầu: "Không cần đếm. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến ta. Là ngươi tự đoán bừa. Ta nói rõ với Thánh Long tộc cũng không phải không được, nhưng với thái độ của ngươi… Tô tộc sống hay chết thì liên quan gì tới ta?"
Nói xong, Lý Quân quay người định rời đi.
Tô Nhẫn lập tức cuống lên, trong mắt bắn ra hàn quang.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
Ông ta vung tay chộp tới, năm ngón cong như móc, nhắm thẳng vào vai Lý Quân.
Một trảo này mà chụp trúng, e rằng cả bả vai sẽ phế.
Ánh mắt Lý Quân lạnh hẳn.
"Ta vốn vì Tô Nhã mà còn có chút thiện cảm với người Thượng giới. Nhưng ngươi đã khiến chút ấn tượng cuối cùng ấy cũng tan sạch."
Dứt lời, vai Lý Quân chấn mạnh một cái. Tô Nhẫn lập tức cảm thấy một luồng cự lực như núi đè ập tới, cả người bị hất văng, lảo đảo lùi liền bảy tám bước mới đứng vững.
Còn Lý Quân đã biến mất khỏi chỗ cũ.
Trong lòng Tô Nhẫn dâng lên dự cảm chẳng lành, vừa định động thì-
Rầm!
Cả người ông ta lại bay ra, phun máu, rơi thẳng ra ngoài sân.
Đôi mắt Tô Nhẫn lúc này tràn ngập kinh hãi.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!