MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Chiến Long - Lý QuânChương 67: Không cho phép cậu tổn thương

Cực Phẩm Chiến Long - Lý Quân

Chương 67: Không cho phép cậu tổn thương

536 từ · ~3 phút đọc

Nhìn thấy sự lạnh lẽo trong mắt của Lý Quân, Trương Siêu, Trương Hữu Đức và mẹ của Trương Siêu căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở, sắc mặt từng người đều tái nhợt, nỗi sợ hãi trong lòng bọn họ nhanh chóng lan rộng.

Bọn họ không ngờ Lý Quân lại đáng sợ như vậy, ngay cả Trương Bưu cũng không phải là đối thủ của anh.

“Trương Siêu, cậu quên tôi đã từng cảnh cáo cậu rồi sao? Tôi đã cho cậu cơ hội, nhưng cậu không biết trân trọng nó!”

Lý Quân đi từng bước về phía Trương Siêu. “Không cho phép cậu tổn thương Siêu của chúng tôi.”

Mẹ của Trương Siêu cầm lấy dao và nĩa trên bàn ăn lên, xông lên phía trước muốn đâm vào cổ của Lý Quân.

Nhưng chỉ vừa đến gần thì bà ta đã bị Lý Quân đá bay vào. tường.

“Anh đừng..."

Trương Siêu vô thức muốn nói “Anh đừng đến đây” nhưng vừa mới nói được hai chữ thì đã nghe một tiếng rầm vang lên, sự đau đớn kịch liệt dâng lên từ dưới bụng, giống như là bị ô †ô đụng trúng.

Cả người hắn lập tức bị bay ra ngoài, đập vào ghế, toàn bộ chiếc ghế vang lên tiếng vỡ răng rắc thành từng miếng.

Trương Siêu ngã xuống đất, ôm lấy bụng dưới không ngừng giãy dụa, vẻ mặt tràn đầy sự đau đớn.

Hản đau đớn đến mức không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Lý Quân tất nhiên không có ý định kết thúc ở đây, anh tiện tay cầm lấy một chiếc nĩa thép trên bàn.

“Cậu muốn làm gì?” Trương Hữu Đức lúc này cũng lao đến.

Ngay khi ông ta vừa đến gần thì đã bị Lý Quân tát một bạt tai bay ra ngoài.

Cùng lúc đó, chiếc nĩa trong tay của Lý Quân lập tức bắn ra ngoài.

Chiếc nĩa dài ba tấc vẽ một đường thẳng trong không trung, như một mũi tên, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo cùng với tốc độ di chuyển đáng kinh ngạc.

“Phốc”

Chỉ một giây sau, cái nĩa đã cắm vào bên trong đầu gối của Trương Siêu.

Trương Siêu gào thét đau đớn, ôm lấy đầu gối không ngừng lăn lộn trên mặt đất.

Thấy cảnh này, Trương Bưu ngã trên mặt đất chỉ biết nhìn với ánh mắt tuyệt vọng.

Bởi vì lúc này ông ta hoàn toàn không đứng dậy được.

Mà ngay vào lúc này, mẹ của Trương Siêu liền lên tiếng mảng chửi độc ác, có ý muốn bò qua để cứu con trai.

Nhưng mà bà ta vừa mới đứng dậy thì đã bị Lý Quân dùng chân đá ngã ra trên mặt đất.

Lúc này, Lý Quân lại cầm lấy một chiếc nĩa nữa trên bàn ăn, vung tay không hề có chút lưu tình, một chiếc nĩa nữa lại

bay ra, cảm vào đầu gối trên đùi phải của Trương Siêu.

Trương Siêu đau đớn gần như hôn mê, hai bên đùi đã bị Lý Quân phế bỏ hoàn toàn.

Lúc này, Lý Quân lại cầm chiếc nĩa thứ ba lên.

Trong nháy mắt, ánh mắt của Trương Siêu để lộ ra sự sợ hãi, cơ thể hăn không ngừng run rẩy, ánh mắt hiện lên sự cầu xin.

“Đừng.”