MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Chiến Long - Lý QuânChương 730: Mình đã đủ coi trọng

Cực Phẩm Chiến Long - Lý Quân

Chương 730: Mình đã đủ coi trọng

572 từ · ~3 phút đọc

Căn cư phân khu Giang Nam vẫn như thường lệ, các thành viên chiến bộ đang tiến hành huấn luyện.

Có rất nhiều người cầm vũ khí nóng rèn luyện khả năng bắn súng.

Nhưng cũng có một bộ phận người cầm trường đao, mỗi lần chém đao, đao khí vù vù.

Trên chiến trường nơi biên giới, tuy uy lực của vũ khí nóng rất mạnh nhưng từ khi các cổ võ giả tạo thành các chiến sĩ siêu cấp có khả năng cận chiến vô địch, bọn họ có thể chém đầu chỉ với một chiêu, tất cả được quyết định mang lên chiến trường.

Lúc này, trong tòa nhà của phân khu.

Sắc mặt của Tứ trưởng lão Bạch Diệc Phi trầm như nước, không khí trong phòng vô cùng căng thắng.

20 phút trước, ông ta nhận được tin tức chặn giết thất bại.

Kha nang cao Lý Quân đã trở lại Giang Nam cho nên ông ta mới vội vã chạy đến phân khu của Bát trưởng lão để tị nạn.

15 Thiên Nhân, cộng thêm chiến tướng Nhiếp Hàn 5 sao, cộng thêm 1000 binh sĩ riêng.

Đây là toàn bộ lực lượng ma ông ta mang đen Giang Nam, nhưng đã bị tiêu diệt sạch.

Những người này đều không cản được Lý Quân, nếu bị Lý Quân tìm được vị trí của mình, chắc chắn ông ta sẽ chết.

"Mình đã đủ coi trọng Lý Quân nhưng vẫn quá coi thường hắn, lần này để hắn chạy thoát, lần sau muốn giết hắn thì sẽ rất khó."

Tứ trưởng lão nhíu mày.

Tổn thất lần này rất lớn, thậm chí sẽ lay động địa vị của ông ta ở chiến bộ Trung Vực.

Đặc biệt là chiến tướng 5 sao như Nhiếp Hàn, ở chiến bộ Trung Vực cũng chỉ có vài người.

Không thể đền bù được tổn thất này.

"Bạch Diệc Phi, bây giờ chuyện đã xảy ra, ông tức giận cũng không làm được

gì.”

"Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn, thua trận này thì ông cũng chỉ thương gân cốt, lần sau đánh trả lại là được."

"Bây giờ ông đã đến căn cứ của tôi, nơi này rất an toàn. Cho dù tên Lý Quân kia lợi hại đến mấy thì cũng không dám xông vào đây."

"Ông chỉ cần yên tâm ở đây thôi, hai ngày nữa tôi sẽ sắp xếp chuyên cơ chở ông về.”

Bát trưởng lão trông vô cùng tục tằng, cao to thô kệch.

Ông ta đặt chân lên bàn, nhìn rất ngông nghênh.

Năm đó Bát trưởng lão chiến bộ Nam Vực cũng là một hổ tướng, vũ khí của ông ta là trường thương.

Ông ta và Tứ trưởng lão không nhập ngũ cùng lúc, Bạch Diệc Phi thiên về dùng kiếm, kiếm pháp âm nhu, quỷ dị khó lường.

Còn ông ta am hiểu thương pháp, quét sạch ngàn quân, hai người phối hợp cực kỳ ăn ý.

Sau đó Tứ trưởng lão gia nhập chiến bộ Trung Vực, còn ông ta lại đi chiến bộ Nam Vực.

Cuối cùng đều trở thành trưởng lão cao cấp của chiến bộ.

Sự tích của hai người mà kể ra thì toàn truyền kỳ.

Nghe xong, Tứ trưởng lão gật đầu.

"Tôi chỉ đau lòng đám thuộc hạ của tôi thôi."

Nói xong ông ta kéo ghế ra ngồi xuống, cầm lấy chén trà đang định uống thì điện thoại vang lên.

“Báo cáo Bát trưởng lão, ngoài căn cứ có một thanh niên nói bảo chúng ta giao Tứ trưởng lão ra."