MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Thần Y - Trần Gia Bảo - Liêu Ngọc AnhChương 1292

Cực Phẩm Thần Y - Trần Gia Bảo - Liêu Ngọc Anh

Chương 1292

518 từ · ~3 phút đọc

Chương 1292

Nghĩ đến đây, Bùi Tuệ Lâm cảm thấy tức giận, cô ta cầm súng chĩa vào lưng Trần Gia Bảo, hừ nói: “Bây giờ anh là cá còn tôi là con dao. Anh có lời cuối muốn nói không, thừa dịp này thì nói càng sớm càng tốt, sau này đừng nói tôi không cho anh một cơ hội.”

Lưu Vũ Tình lập tức gật đầu và mỉm cười: “Ừ, có lẽ chị em chúng tôi tốt bụng còn có thể giúp anh hoàn thành tâm nguyện.”

Đối mặt với sự đe dọa của hai người phụ nữ, Trần Gia Bảo cười càng sâu hơn, anh nói: “Hai cô thực sự là tốt bụng và xinh đẹp.”

Bùi Tuệ Lâm có một chút bối rối bởi nụ cười Trần Gia Bảo, cô ta nhanh chóng nói: “Anh cười cái gì, nếu anh không còn gì để nói thì hiện tại tôi sẽ nổ súng?”

Trần Gia Bảo lắc đầu nói: “Tôi không có gì muốn. Nếu các cô muốn làm thì cứ tự nhiên.” Vừa nói, Trần Gia Bảo cũng thực sự nhắm mắt lại, như là tình nguyện nhắm mắt chờ đợi áci chết. Lưu Vũ Tình và Bùi Tuệ Lâm hoàn toàn chết lặng, Trần Gia Bảo đang làm cái quái gì vậy?

Trong kế hoạch ban đầu của các cô, Trần Gia Bảo nhất định sẽ cầu xin sự tha thứ, sau đó hai người phụ nữ lại đe dọa, yêu cầu Trần Gia Bảo phải xin lỗi Bùi Tuệ Lâm và ký một hiệp ước “bất bình đẳng”, và rồi bọn họ sẽ thắng lớn!

Thế nhưng, Trần Gia Bảo hoàn toàn không tuân theo nhưu những gì bọn họ nghĩ, khiến hai người phụ nữ mất cảnh giác, đột nhiên không biết nên giải quyết thế nào.

“Anh… anh có ý gì?” Bùi Tuệ Lâm tức giận nói.

Trần Gia Bảo vẫn nhắm mắt lại, khóe miệng còn cười nói: “Cái gọi là chết dưới hoa mẫu đơn cũng thật lãng mạn. Chết trong tay hai người con gái xinh đẹp cũng là vinh hạnh của tôi. Cô có thể ra tay rồi, nhanh lên tôi đang đợi.”

Bùi Tuệ Lâm và Lưu Vũ Tình vừa tức giận vừa buồn cười. Đây là lần đầu tiên họ thấy có người thúc giục giết anh ta. Trần Gia Bảo thực sự nghĩ rằng họ không dám làm điều đó ? Thật sự là đáng ghét, quá coi thường hai người bọn họ rồi!

Nghĩ đến đây, Bùi Tuệ Lâm hừ lạnh một tiếng rồi móc ngón tay vào cò súng, nhưng không hiểu sao ánh mắt lại ngập ngừng, không dứt ra được khiến cô ta không khỏi cảm thấy khó chịu.

Lưu Vũ Tình không vướng bận như Bùi Tuệ Lâm, cô ta và Trần Gia Bảo không có ân oán gì, chỉ sợ Trần Gia Bảo dùng dao găm, cô ta thựuc sự không muốn giết Trần Gia Bảo, ngược lại giờ cô ta thấy thần thái không hề nao núng của Trần Gia Bảo, đôi mắt gợn sóng, thực sự là một anh hùng vĩ đại có bản lĩnh phi thường!