MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCực Phẩm Thần Y - Trần Gia Bảo - Liêu Ngọc AnhChương 2252

Cực Phẩm Thần Y - Trần Gia Bảo - Liêu Ngọc Anh

Chương 2252

748 từ · ~4 phút đọc

Chương 2252 “Anh Gia Bảo nói đúng.” Yoshimura Miyu gượng cười nhẹ, cô ta không phục, nhưng cô ta cũng không dám phản bác. “Đúng rồi, lúc trước cô nói có một âm dương sư rất đặc biệt không có trong danh sách võ đạo Nhật Bản, nhưng lại mờ nhạt lọt vào danh sách võ sư.” Trần Gia Bảo tiếp tục hỏi: “Cô còn biết gì về người đó, chẳng hạn như tên?” “Không ai biết tên của anh ta, chỉ biết rằng anh ta được hoàng tộc tôn trọng gọi là ‘Thiên mệnh âm dương sư’ và anh ta chắc chắn là người mạnh nhất trong số các Âm dương sư ở Nhật.” “Thiên mệnh âm dương sư sao?” Trần Gia Bảo cười: “Đúng là một cái tên khoa trương.” Vũ Nhược Uyên bĩu môi, vẻ mặt khinh thường, theo truyền thuyết thì phải 500 năm Việt Nam mới có thể gặp được một thánh nhân “Thông thạo thiên mệnh” Nói về “Thiên mệnh âm dương sư ” này, Yoshimura Miyu thể hiện sự tôn trọng và tôn thờ trong mắt, cô ta nói: “Thiên mệnh chính là ‘thừa thiên thụ mệnh’ và ‘nghịch thiên cải mệnh’, từ danh xưng của vị âm dương sư trên, thì anh cũng có thể hiểu được sự đáng sợ của vị Thiên mệnh âm dương sư đó ra sao. Thậm chí, ý kiến của Thiên mệnh âm dương sư cũng đủ để quyết định bộ máy máy chính phủ ở Nhật Bản, cho nên Thiên mệnh âm dương sư là người mà chính phủ Nhật Bản của chúng tôi rất xem trọng.” “Trong trường hợp đó, nếu Thiên mệnh âm dương sư này đột nhiên qua đời…” Trần Gia Bảo quay sang nhìn Yoshimura Miyu, nói đùa: “Nó chắc chắn sẽ gây ra một chấn động rất lớn đối với nước Nhật của cô, có phải không?” “Anh… anh muốn giết Âm Dương Sư sao?” Yoshimura Miyu kinh ngạc thốt lên, sau đó lập tức chế nhạo: “Không thể nào, thực lực của anh quả thực rất mạnh, nhưng hiện tại anh vẫn kém rất xa mới có thể trở thành đối thủ của Âm Dương Sư. Không, chưa nói đến Thiên mệnh âm dương sư, ngay cả Fujishima Senga người đứng thứ hai trong danh sách võ đạo cũng có thể dễ dàng giết chết anh, muốn tấn công Thiên mệnh âm dương sư, anh tự tin quá rồi.” Không chỉ Yoshimura Miyu không tin, mà ngay cả Vũ Nhược Uyên cũng không tin Trần Gia Bảo có thể giết được Thiên mệnh âm dương sư, theo lời Yoshimura Miyu, thì thực lực của Thiên mệnh âm dương sư đã đạt đến cảnh giới truyền kỳ hậu kỳ, chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ để nghiền nát Trần Gia Bảo. “Cô không tin thì cứ chờ xem.” Trần Gia Bảo cười nhẹ, không nói thêm. Trước đây khi còn ở Việt Nam, Terai Chika từng nói rằng “Ngọc tỷ truyền quốc” đã được cướp bởi Thiên mệnh âm dương sư của Nhật Bản khỏi Việt Nam. Vì vậy, để lấy lại “Ngọc tỷ truyền quốc”, Thiên mệnh âm dương sư này phải đối mặt với một kẻ thù đáng gờm. “Anh rể, sao anh lại ở đây?” Đột nhiên, một âm thanh bất ngờ vang lên từ bên cạnh. Trần Gia Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một cô gái trẻ đẹp, đi giày cao gót kinh ngạc chạy tới, sau đó là một làn gió thơm, lao vào vòng tay của Trần Gia Bảo. Hương thơm ấm áp của Trần Gia Bảo ôm lấy cánh tay cô, nụ cười lẩm cẩm hiện lên khóe miệng, nhẹ nhàng ôm lấy eo hỏi: “Tại sao em lại ở Nhật Bản, còn chị gái của em đâu?” Cô gái xinh đẹp tuyệt trần này chính là Tần Thi Vân, cô chủ thứ hai của nhà họ Tần. “Khoa bọn em tổ chức cơ hội giao lưu và học tập tại Đại học Đông Đô, nó kéo dài một tuần, em đến đây một mình, chị gái em không có hứng thú nên ở lại Đại học Hà Nội, nếu biết rằng chị ấy có thể gặp anh rể ở Nhật Bản, chắc chắn chị ấy sẽ tiếc đứt ruột.” Tần Thi Vân nghĩ tới cảnh thấy chị gái Tần Ly Nguyệt vẻ mặt khó chịu, không khỏi cười khúc khích trong vòng tay của Trần Gia Bảo.