MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Cực Phẩm Phu NhânChương 28: Lo lắng

Cưng Chiều Cực Phẩm Phu Nhân

Chương 28: Lo lắng

445 từ · ~3 phút đọc

Kim Vạn Sanh nâng ly nước lên, uống ực một cái, rồi nói:"Ừm, có vẻ như người ta có ý với cậu đó".

Mộ Cẩn Thiên lấy làm vui sướng, mặt nở hoa ra đấy:"Cậu đi về đi".

Nghe anh đuổi mình một cách không thương tiếc như vậy, không tránh khỏi bực dọc, Kim Vạn Sanh đập bàn đứng dậy:"Nè, cậu có lương tâm không vậy, người ta chăm sóc cậu cả đêm thì cậu vui đến nở hoa, còn tôi thì cậu đuổi như vậy sao? Cái tên mê sắc này".

"Nói chung là cậu đi đi"_Mộ Cẩn Thiên đẩy đẩy lưng Kim Vạn Sanh ra ngoài cửa.

Vẫn không quên nói cho cậu ta nghe:"Cậu có biết cô ấy là ai không?"

"Không muốn nghe"_Kim Vạn Sanh khoanh tay trước ngực, ra vẻ hờn dỗi.

"Cô ấy là sát thủ ẩn danh".

Kim Vạn Sanh vẫn chưa hờn dỗi được bao lâu, thì ho sặc sụa khi nghe bốn chữ 'sát thủ ẩn danh'. Người mà ở cùng mình đưa Mộ Cẩn Thiên đi khỏi.

Rồi mình còn nặng lời, vậy mà lại là sát thủ ẩn danh sao?

Không thể tin được.

"Bất ngờ rồi sao?"_Mộ Cẩn Thiên nhận ra vẻ mặt rối ren lên cả của Kim Vạn Sanh.

Anh thừa biết, anh bạn này của mình rất sợ chết!

Nếu như lúc ở đó, cô không xuất hiện thì chắc anh có bỏ mạng.

Mà cũng lạ, tại sao cô lại có mặt ở đó chứ?

Kim Vạn Sanh ba chân bốn cẳng, chạy đi, không ngoảnh đầu, tay đâu lên, chào tạm biệt:"Tôi còn có việc về trước đây, hẹn gặp lại".

Mộ Cẩn Thiên lắc đầu phì cười, rồi bỏ vào trong nhà.

Anh lấy tay sờ đầu mình, có vẻ như là cô băng bó.

Vừa lúc này, anh nghe thấy tiếng bước chân, rất nhẹ nhàng, không kém phần mạnh mẽ,ưu tư.

Bất giác, anh ngước lên nhìn, cô với khuôn mặt rõ còn say ngủ, tuy không trang điểm nhưng mà vẫn xinh đẹp ra đấy thôi.

"Sao em không ngủ thêm một chút nữa?"_Mộ Cẩn Thiên nói.

Thường Tiểu Niệm lấy tau dụi dụi mắt, hai con ngươi màu xám mê hoặc lịm đi trông thấy, nhưng cố mở lên, hôm nay cô đã ngủ quá giờ quy định mà bản thân đưa ra.

Cộng thêm việc, tối qua cô không về nhà, chắc chắn ba cô sẽ rất lo lắng đây?

"Tôi về đây?"

"Không ở lại sao?".

Mộ Cẩn Thiên có chút hụt hẩng khi thấy cô đi đến cửa.

"Ừm"_Thường Tiểu Niệm ngoái đầu lại:"Ba tôi lo lắng".

- ------