Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ đẹp ưu tư và hào nhoáng. Những hạt mưa li ti bám trên mặt kính của tòa cao ốc Grand Plaza, biến ánh đèn neon ngoài kia thành những vệt màu nhòe nhoẹt. Bên trong đại sảnh, không khí hoàn toàn trái ngược. Mùi nước hoa đắt tiền, tiếng lách tách của ly rượu chạm nhau và tiếng nhạc cổ điển êm dịu tạo nên một không gian đặc trưng của giới thượng lưu.
Lâm Gia Mộc đứng ở một góc ban công khuất ánh đèn, hít một hơi thật sâu để xua đi sự ngột ngạt. Cô vừa trở về nước sau ba năm tu nghiệp tại Pháp. Ba năm, thời gian đủ dài để một thành phố thay đổi, nhưng hình như không đủ dài để người ta quên đi một bóng hình.
Hôm nay cô diện chiếc váy satin màu xanh rêu, cổ chữ V khoét sâu vừa phải, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và làn da trắng sứ. Mái tóc đen dài được uốn sóng nhẹ nhàng, xõa trên vai như một dòng thác đổ. Cô đứng đó, đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ điển, tĩnh lặng nhưng đầy sức hút.
"Lâm tiểu thư, đã lâu không gặp."
Giọng nói ấy... thấp và trầm, mang theo một chút khàn khàn đặc trưng. Trái tim Lâm Gia Mộc lỡ một nhịp. Cô không cần quay đầu cũng biết người đó là ai. Mùi hương gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi sương lạnh từ bên ngoài tràn vào khứu giác cô. Đó là Cố Xuyên.
Lâm Gia Mộc chậm rãi xoay người. Trước mắt cô, Cố Xuyên vẫn đứng đó, dáng người cao lớn che khuất một phần ánh sáng phía sau. Anh mặc bộ suit màu xám sẫm, đôi chân dài thẳng tắp, gương mặt tuấn tú với những đường nét sắc sảo như được tạc tượng. Thế nhưng, thứ khiến cô chú ý nhất chính là chiếc khuyên tai kim cương đen ở bên tai trái của anh. Dưới ánh đèn chùm pha lê, nó phát ra một tia sáng lạnh lẽo, ngang tàng và đầy khiêu khích.
Chiếc khuyên tai đó... là món quà cô tặng anh năm anh 20 tuổi. Khi ấy, anh còn là một thiếu gia ngông cuồng, tuyên bố với cả thế giới rằng chỉ cần cô thích, anh sẽ đeo nó cả đời. Cô tưởng đó chỉ là lời nói gió bay của tuổi trẻ, không ngờ sau ba năm xa cách, nó vẫn nằm yên vị ở đó.
"Cố tổng, thật trùng hợp." Lâm Gia Mộc nở một nụ cười công nghiệp chuẩn mực, đôi mắt không chút gợn sóng.
Cố Xuyên nhếch môi, ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt cô, như muốn nhìn thấu lớp vỏ bọc bình thản ấy. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
"Trùng hợp sao? Gia Mộc, em biết rõ tôi không tin vào hai chữ trùng hợp. Tôi đã đứng ở đây đợi em ba tiếng đồng hồ chỉ để nghe em nói một câu 'trùng hợp' này sao?"
Lâm Gia Mộc hơi nghiêng đầu, né tránh ánh nhìn rực cháy của anh: "Cố tổng nói đùa rồi. Tôi chỉ là một giám định viên đá quý nhỏ bé, làm sao dám để người đứng đầu Cố thị phải chờ đợi?"
Cố Xuyên không giận, anh lại tiến thêm một bước. Sự áp bức từ hình thể của anh khiến Lâm Gia Mộc phải lùi lại, lưng cô chạm vào lan can đá cẩm thạch lạnh buốt. Cố Xuyên chống một tay lên thành lan can, tạo thành một tư thế "bích đông" hoàn hảo, vây hãm cô trong không gian riêng của anh.
"Ba năm qua ở Paris, em có từng nhớ đến tôi dù chỉ một giây không?" Giọng anh thấp xuống, mang theo một chút ấm ức giấu kín.
Lâm Gia Mộc siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấu vào lòng bàn tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói đều đều: "Paris rất đẹp, cuộc sống của tôi rất bận rộn. Có lẽ... tôi đã quên mất nhiều thứ rồi."
"Quên rồi?" Cố Xuyên cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay lên, ngón cái khẽ lướt qua gò má mịn màng của cô. Lâm Gia Mộc định né tránh nhưng anh đã nhanh hơn, giữ chặt lấy cằm cô. "Để tôi giúp em nhớ lại nhé? Nhớ lại đêm trước khi em đi, em đã hôn tôi dưới gốc cây ngô đồng như thế nào. Nhớ lại cách em nói em sẽ quay về... Lâm Gia Mộc, em là kẻ nói dối giỏi nhất mà tôi từng gặp."
Lúc này, một vị tiểu thư nhà giàu họ Trần bước lại gần, định phá vỡ bầu không khí của hai người. Cô ta diện chiếc váy đỏ rực rỡ, giọng nói nũng nịu: "Anh Cố Xuyên, mọi người đang đợi anh ở sảnh chính để khai mạc buổi đấu giá đấy..."
Cố Xuyên thậm chí không thèm liếc mắt nhìn người mới tới, anh vẫn nhìn chằm chằm vào Gia Mộc, gằn giọng: "Biến."
Vị tiểu thư kia tái mặt, xấu hổ quay lưng chạy đi. Lâm Gia Mộc nhân cơ hội đó đẩy anh ra: "Cố tổng, anh nên đi làm việc chính của mình đi. Tôi cũng phải về rồi."
"Về đâu? Nhà họ Lâm? Hay là căn hộ nhỏ em mới thuê ở khu phía Tây?" Cố Xuyên thong thả chỉnh lại cổ áo, chiếc khuyên tai bên trái khẽ rung rinh. "Đừng ngạc nhiên. Ở thành phố S này, không có gì về em mà tôi không biết."
Lâm Gia Mộc run lên vì giận: "Anh theo dõi tôi?"
"Tôi là đang quan tâm đến đối tác tương lai." Cố Xuyên lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp màu đen mạ vàng sang trọng, nhét vào túi xách của cô. "Sáng mai 9 giờ, văn phòng kiến trúc Cố thị. Chúng ta có một bản hợp đồng cần ký. Nếu em không đến, tôi không dám chắc dự án triển lãm đá quý của nhà họ Lâm có thể diễn ra thuận lợi hay không."
Nói xong, anh không đợi cô trả lời, quay người bước đi. Bóng lưng anh cô độc nhưng đầy quyền uy. Lâm Gia Mộc đứng đó, nhìn theo chiếc khuyên tai lấp lánh của anh biến mất trong đám đông. Cô biết, cuộc đời bình lặng của mình chính thức kết thúc từ giây phút này.