MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 1566

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 1566

657 từ · ~4 phút đọc

Chương 1566:   Lần nữa trở lại chốn cũ, Diệp Linh ngây ngắn, có chút chết lặng, nhưng trên mặt cô cũng không biểu lộ cái gì.   Cô dâu ở phòng hóa trang bên trong, Tiền Tư Tư thân thiết kéo lại bàn tay Diệp Linh: “Em Linh Linh, em rốt cuộc đã trở về, hôm nay chị rất lo lắng, Dạ Cẩn có chút việc gắp, phải xử lý lát mới có thể trở về, em phải ở cùng chị đây.   Ngày hôm nay là đại hôn, Cố Dạ Cần có chút việc gấp phải xử lý, nhưng bên ngoài khách quý đã đến, hôn lễ của thủ phủ Hải Thành Cố Dạ Cẩn và thiên kim Tiền Tư Tư Tiền gia làm hết sức oanh động, tắt cả ký giả truyền thông đều trình diện, mười dặm thảm đỏ, rực rỡ loá mắt.   Diệp Linh gật đầu: “Dạ.”   “Em Linh Linh, em ngồi đi đã.”   Diệp Linh ngồi trên ghế salon, thợ trang điểm đang trang điểm cho Tiền Tư Tư, Diệp Linh buồn chán, liền lấy một quyển tạp chí đọc, lúc này cô đột nhiên ngửi được một mùi hương kì lạ nhàn nhạt.   Mùi gì thế này?   Con ngươi màu đen Diệp Linh nhanh chóng mắt đi tiêu cự, trở nên chết lặng máy móc, cô đứng lên, giống như một người máy đi ra ngoài.   Đi một mình về trên hành lang, cô như là bị người khác thao túng chuyển đến cửa một căn phòng, giơ tay lên, cô nhắn chuông cửa gian phòng kia.   “Là ai?” Cửa phòng mở ra, là Cố quản gia.   Cố quản gia là tâm phúc của Có Hiền.   Cố quản gia thấy Diệp Linh hai mắt vui vẻ, bởi vì đây là phòng của Cố Hiền, Diệp Linh tới phòng Cố Hiền, ý tứ trong này đã không cần nói cũng biết.   Làm tâm phúc, Cố quản gia hoàn toàn là biết chủ tử tâm tư của Có Hiền, ông ta vui vẻ nói: “Tiểu thư, sao cô lại tới đây, mau vào đi.”   Cố quản gia nghiêng người, nịnh hót mời Diệp Linh tiến đến.   Diệp Linh nhắc đôi chân nhỏ, máy móc đi vào.   “Tiểu thư, lão gia đang tắm, chẳng máy chốc sẽ đi ra.”   Vừa dút lời: “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở, Có Hiền khoác đồ ngủ đi ra.   Có Hiền liếc mắt liền thấy được trong phòng Diệp Linh, hai mắt gã sáng ngời: “Linh Linh, sao con lại tới đây?”   Nghe có người nói chuyện, cặp mắt trống rỗng kia của Diệp Linh ngơ ngác nhìn về hướng Có Hiền.   Có quản gia nhanh chóng cười nói: “Lão gia, ngào và Linh Linh tiểu thư chậm rãi trò chuyện, tôi lui xuống trước ạ.”   Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại Diệp Linh và Cố Hiền, Diệp Linh cả người còn si ngốc ngơ ngác, một chút thần thái cũng không có.   Cố Hiền tiến lên: “Linh Linh, con tìm đến bác là có chuyện gì sao, hay nói, có người bắt nạt con à?”   Hiện tại Diệp Linh không có một chút thần thái, thế nhưng thiên sinh lệ chất, dáng vẻ ngơ ngác nhìn Có Hiền ngược lại thêm máy phần điềm đạm đáng yêu.   Có Hiền động lòng trắc ẳn, đây là phòng gã, Diệp Linh tới nơi này tìm gã, vốn là cho gã ám chỉ nào đó.   Cố Hiền đi tới bên người Diệp Linh, sau đó chậm rãi vươn tay, thử dò xét chạm vào bàn tay nhỏ của Diệp Linh.   Diệp Linh không phản kháng, Cố Hiền như là chiếm được khích lệ cực lớn, gã lúc này giữ thật chặt tay của Diệp Linh trong lòng bàn tay của mình.   “Linh Linh, con có lời gì liền nói với bác, con yên tâm, bác nhất định sẽ thay con làm chủ.”   Diệp Linh ngơ ngác, không hề động.