MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 1971

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 1971

583 từ · ~3 phút đọc

Chương 1971:   Diệp Linh cứng đờ.   Đột nhiên bị hôn Diệp Linh lập tức nín thở, kinh ngạc nhìn anh.   Cố Dạ Cần cũng không nhắm mắt, anh nhìn đôi mắt tựa như cơn mưa phùn ươn ướt ấy, đôi môi mỏng để trên môi đỏ mọng của cô lướt nhẹ, thấy cô không có mâu thuẫn kịch liệt, anh mới hơi nhắm mắt, sâu hơn nụ hôn này.   Diệp Linh cảm giác mình đã rất lâu không gặp anh, ngoại trừ cuộc chia ly năm 18 tuổi ấy, lần này xem như là thời gian dài nhất rồi, lồng ngực của anh, nụ hôn của anh… lại vẫn quen thuộc như thê.   Loại cảm giác này quen thuộc sâu tận xương tủy.   Lúc này ngoài cửa truyền đên tiêng bước chân vội vội vàng vàng, y tá hốt hoảng nói: “Prof. Hạ, vừa rồi tôi đi vào đã phát hiện Diệp Tiểu thư không thấy…”   Tiếng nói nhẹ nhàng của Hạ Tịch Quán nhanh chóng truyền tới: “Đừng hốt hoảng, tôi vào xem thử.”   Một giây kế tiếp cửa phòng bệnh đã bị đầy ra, Hạ Tịch Quán xuất hiện ở cạnh cửa.   Diệp Linh liền giơ tay lên chống đỡ lồng ngực Cố Dạ Cần, đầy anh ra.   Cố Dạ Cần chau lại mày kiếm, sau đó quay đầu nhìn về phía Hạ Tịch Quán cạnh cửa, trong mặt mày đêu là không vui khi bị quấy rầy.   Hạ Tịch Quán cũng ngốc ở cạnh cửa.   Ủa, bảo tìm không thấy mà, cớ gì lấp cô đầy miệng thức ăn cho chó thế hả?   “Sorry, tôi không thấy gì cả, hai người tiếp tục đi.” Nói xong Hạ Tịch Quán liền đóng cửa lại, rời đi.   Ngoài cửa còn truyền đến giọng của Hạ Tịch Quán, là nói với y tá: “Không sao, Diệp Tiểu thư ở bên trong.”   Bị bạn thân mình bắt gặp cảnh này khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Diệp Linh ưng ửng đỏ: “Quán Quán, chờ một chút.”   Diệp Linh muốn đứng dậy.   Thê nhưng Cô Dạ Cân kéo cô lại: “Chạy đi đâu?”   “Tôi đi tìm Quán Quán…”   “Sao anh lại có ảo giác mình là tiểu tam giữa em và Hạ Tịch Quán thế hả?”   Diệp Linh đơ người, nghe không hiểu: “Có ý gì?”   “Chẳng lẽ không đúng sao? Tiểu thuyết đều viết như vậy, Hạ Tịch Quán cắt ngang nụ hôn của chúng ta, em bỏ lại anh đuổi theo cô ta, nói không chừng còn muốn giải thích là chúng ta không phải như cô ta thấy, anh đây không phải tiểu tam phá hư tình cảm của các em thì là cái gì?”   “,.” Diệp Linh cạn lời, mạch não anh thật đúng là thần kỳ.   Lúc này Cố Dạ Cẩn dùng sức, kéo cô đến trên giường, sau đó mình nằm bên cạnh cô, cánh tay tráng kiện để trên bờ eo mềm của cô, nhắm mắt lại: “Linh Linh, ngủ với anh một chút”   Diệp Linh nhìn anh, khuôn mặt tuấn tú kia rất yếu ớt, chắc là mới vừa tỉnh đã tới tìm cô rồi, dưới mí mắt còn có quằng thâm dày đặc, có chút mệt mỏi.   “Cố Dạ Cần, tôi làm anh bị thương, còn khiến cho anh cửa nát nhà tan, chúng ta đã định trước không còn cách nào ở cùng nhau.” Diệp Linh nhỏ giọng nói.   Cô Dạ Cân nhêch môi, đột nhiên hỏi: “Em đã buông xuống được chưa?”   “Cái gì?”