MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 2451

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 2451

749 từ · ~4 phút đọc

Chương 2451: Anh không phải chỉ của một mình em. Cho nên, anh sẽ thường xuyên khỏi cô, để cô một mình. E rằng, đây là thời điểm nguy hiểm nhất của cô. Hà Băng run rầy hàng mi nhỏ dài, cô vươn tay sờ lên vị trí trái tim anh, nơi đó truyền tới từng tiếng nhịp đập “thình thịch” mạnh mẽ, đập đến mức tay cô đều tê dại. Cô giả bộ thở dài một tiếng: “Aizz, có thể làm thế nào chứ, ai bảo em yêu một anh hùng, chỉ cần nơi này của anh chỉ có một mình em, như vậy đủ rồi.” Diệp Minh cầm bàn tay mềm như không xương của cô, nắm thật chặt: “Có thể anh sẽ đến trễ, thế nhưng anh sẽ không vắng mặt, nếu có nguy hiểm, anh nhất định sẽ đi tìm em, trước khi anh tới, bảo vệ mình cẩn thận.” “Dạ, biết rồi.” Hà Băng ngoan ngoãn gật đầu, cô đột nhiên nhớ tới một việc: “Đúng rồi, tối nay gặp nguy hiểm, chỗ Tuyết Nương phái người đón cô ấy đi, Bò Cạp một khi trì hoãn quá mức, chắc chắn sẽ tìm tới Tuyết Nương trước tiên.” Diệp Minh ôm lây Hà Băng: “Biệt rôi, anh tự có sắp xếp.” Trong biệt thự. Bò Cạp vươn tay ôm lấy Hà Băng: “Băng Băng tiểu bảo bối, em rốt cuộc cũng tới rồi, anh nhớ đến chết rồi này, mau tới anh hôn một cái.” Hà Băng nhanh chóng đẩy Bò Cạp ra, cô nhìn Thiên Thiến ở một bên: “Còn có người ở đây.” Thiến Thiến mặc váy dài đứng trong phòng khách, cô ta nhìn hướng Hà Băng, phía sau vành tai trăng như tuyết Hà Băng có một dâu hông, nêu không nhìn kỹ, một chút cũng không nhìn ra, đây là vết hôn. Tối hôm qua Diệp Minh đưa cô ta đến khách sạn rồi liền lái xe rời đi, anh nhất định đi tìm Hà Băng. Hiện tại vết hôn sau tai Hà Băng nhất định là anh làm ra. Đêm qua, Diệp Minh nhất định đã cùng Hà Băng làm một ít chuyện không thể miêu tả. Hai bàn tay xuôi ở bên người Thiến Thiến nhanh chóng siết thành quyền, người đàn ông cô ta cuồng dại theo đuổi rồi nhiều năm như vậy vậy mà yêu người phụ nữ khác. Không nghĩ tới Diệp Minh thâm trâm bạc tình là vậy, người đàn ông bãi bể nương dâu cũng sẽ động chân tình. Cô ta cứ tưởng đời này cũng sẽ không có người phụ nữ khiến anh rơi vào lưới tình chứ. Đáy mắt Thiến Thiến tràn ra đố kị, sự đố kị này giống như là một ngọn lửa ngùn ngụt thiêu rụi toàn bộ lý trí cô ta. “Anh, em biết tối nay anh ôm mỹ nhân về, nên em đã chuẩn bị máy thứ đồ trợ hứng cho anh này.” Thiến Thiến mở miệng. “Là cái gì?” Một người hầu đưa một cái túi xách qua đây, bên trong là vài món nội y tình thú, rất mát mẻ. “Băng Băng tiểu thư, tối nay cô mặc vào mấy bộ này vào hầu hạ anh tôi thật tốt nhé!” Thiền Thiến hướng về phía Hà Băng lộ ra ý cười nhạt châm chọc. Hai mắt Bò Cạp sáng rực, gã có thể tưởng tượng ta nếu như Hà Băng mặc những bộ đồ này vào trên người sẽ đẹp đến bao nhiêu, gã đã không thể chờ đợi: “Được, Băng Băng tiểu bảo bối, bây giờ em lên lầu mặc cho anh xem CÚI Hà Băng liếc Thiến Thiền, ánh mắt chọt lạnh. Lúc này bên tai truyền đến một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn, một thân thể cường tráng cao lớn đi đên, Diệp Minh tới. Diệp Minh nhìn lại nơi đây, ánh mắt nhàn nhạt quét về nội y tình thú trong ay người hầu… Ánh mắt Thiến Thiến biến đổi, cô ta không ngờ hiện tại sẽ gặp phải Diệp Minh. Hà Băng câu đôi môi đỏ mọng một cái, ngón tay trắng nõn quấn lấy chiếc chiếc hắt lưng mỏng màu đen của bộ đồ tình thú, cô nhìn hướng Thiền Thiến: “Thiền Thiến tiểu thư, xem ra cô rất am hiểu ắm tình thú giữa nam nữ nhỉ, cô sẽ không hay chơi với đàn ông đấy chứ!?” Thiến Thiến trắng nhợt mặt: “Cô nói bậy!”