MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 2637

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 2637

534 từ · ~3 phút đọc

Chương 2637: “Lâm Mặc, cậu…” Lục Họa muốn nói chuyện, thế nhưng lúc này cô phát hiện ra ánh mắt Lâm Mặc rơi xuông người cô, cái nhìn trần trụi. Lục Họa nhìn thoáng qua mình, hiện tại cô chỉ mặc chiêc áo lót trăng. AI Lục Họa hét lên một tiếng, liền đây cậu ra. Lúc này cô phát hiện cậu còn trần nửa người trên, cô lại“a” một tiếng chói tai nữa, đưa tay che kín mắt mình. Lâm Mặc cũng. ngồi dậy theo, chật vật dời ánh mắt, cậu cúi người: “Tôi không thấy, tôi không thầy gì cả, cậu mau mau mặc quân áo vào.” Quần áo là Lục Họa tự cởi, đêm qua. dù cô tỏ ra thản nhiên, nhưng bây giờ bát ngờ bốn mắt, nhìn nhau như thê, cô hận không thể tìm một cái động để chui. Lục Họa nhặt áo ngoài lên, hoang. mang rôi loạn mang Vào: “Vậy… vậy cậu cũng mặc quân áo vào điI” Lâm Mặc nghe phía sau tiếng mặc quân áo soàn soạt truyền đến, cậu siết quyền, chuyện này với cậu mà nói tuyệt đôi là khảo nghiệm, cũng là dẫn vặt lớn nhất. Lâm Mặc khoác áo thun lên, lại đợi một hồi mới nói: “Cậu xong chưa? Tôi có thê quay lại chưa?” Lục Họa xác định mình mạng ồn hay chưa rồi mới nói: “Được rôi.” Lâm Mặc xoay người, thiếu nữ cuộn trong góc phòng, đôi mắt trong suốt đang nhìn cậu. “Tối hôm qua tôi không làm gì với cậu!?” Cậu khàn khàn hỏi. LỤC Họa lăc đâu: “Không có, bọn mình cũng không có làm gì… Tối hôm qua cả người cậu lạnh, cho nên… cho nên tôi mới dùng cách đó sưởi ấm cho cậu.. Thì ra là vậy. Lâm Mặc nhấp môi mỏng một cái: “Vậy về sau không cho phép cậu sưởi âm Ni người khác như vậy nữa!” Tại sao cậu lại nói vậy? Lục Họa gật đầu như’ giã tỏi: ‘Đã biết.” Cô sẽ không sưởi ấm cho người khác như vậy đâu, bởi vì là cậu, cho nên mới làm như vậy. “Vừa rồi tôi sờ trán cậu còn nóng lắm, cậu sốt lại đây à?” Lâm Mặc lắc đầu, ngốc quá đi, lần này cậu không phải phát sôt, mà là bị cô kích thích. Lúc này Lục Họa hít một hơi lạnh, hoảng sợ nhìn cậu: “Lâm Mặc, cậu…cậu chảy máu mũi!” Góc hành lang ầm ï, dòng người không thôi, Lục Họa, cứ như vậy ôm thiếu niên, để cậu nằm trên vai cô. Ngoan, không sao đâu. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng cậu. “Trời ạ các anh mau nhìn, cô gái nhỏ kia có phải điên rội không, sao lại dám ôm cái tên cầm dao giết người kia?” “Tên giết người đó thật đáng sợ, vừa rồi lúc đâm người đến mắt cũng chưa từng chớp.” Cả người Lâm Mặc cứng ngắc không động, cô dịu dàng VÕ về cậu, chất giọng dịu dàng êm ái tựa như giọng mẹ khi còn bé nói chuyện v với cậu, đó là sự tốt đẹp và mềm mại ẩn sâu ở đáy lòng cậu.