MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 2995

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 2995

384 từ · ~2 phút đọc

Chương 2995:

“Bất Nhiễm, sao lại để bị thương thế này?” Lý Đản nhanh chóng lây hòm thuốc ra giúp Lâm Bất Nhiễm cầm máu. Lâm Bát Nhiễm không để ý đến vết thương: “Anh ây... không sao chứ?”

“Không sao, trị liệu kịp thời, hiện tại đang ở nhà trong tĩnh dưỡng đấy” Lý Đản nói.

Vậy là tốt rồi.

Lâm Bắt Nhiễm không nói thêm gì nữa, Lý Đản băng kỹ cho cô rồi hai người cùng nhau dán giây dán hoa.

Rất nhanh bên ngoài liền truyền đến tiếng pháo, từng nhà cũng bát đầu đôt pháo vui vẻ đón xuân.

Lâm Bắt Nhiễm dán giấy vào cửa sổ, tâm trạng của cô cũng bị vui lây, lộ ra nụ cười đã lâu.

Cô không biết là, lúc này có một chiếc xe lặng lặng dừng ở bên ngoài biệt thự, bên trong có một đôi mặt ' đang sâu đậm rơi vào trên người của cô, nhìn thật lâu.

Trương Hàn tới.

Ba mươi tết, hắn một mình lái xe đến nơi này, hắn không đi vào, mà là ở rất xa nhìn cô.

Trương Hàn đứng xa xa nhìn Lâm Bất Nhiễm, ngày hôm nay cô mặc áo len tay bồng màu đỏ, cô rất ít khi mặc màu đỏ nổi bật như thế, hiện tại trông cô rất xinh đẹp tiên hoạt, mái tóc đen thanh thuần tần mát đầu vai, cô vui vẻ dán giấy trên cửa sổ, dáng. vẻ kia thực sự là vừa điềm tĩnh vừa tươi đẹp.

Sau khi rời khỏi hắn, cô dường như trỏ nên tốt hơn.
  

Trương Hàn giờ. khắc này ý thức được rõ ràng, nêu như không có hắn, cuộc đời cô hẳn rực rỡ chói mắt như vì sao, cô có thể sống rất tốt.

Hay là, cứ thả cô đi?

Trương Hàn lần đầu tiên có suy nghĩ như vậy, bởi vì hắn đã từng thử, thử để cô đi khỏi cuộc sông mình, kỳ thực vẫn rất tốt, nhưng hắn vẫn sẽ nhớ cô, sẽ rất đau khổ. Trương Hàn tựa bờ lưng dài vào ghế, nhìn cô thật lâu.

Lý Đản ở lại chỗ này cùng Lâm Bất Nhiễm ăn chung cơm †ất niên, sau đó anh ta liền tạm biệt rời đi, Lâm Bất Nhiễm bận bịu cả ngày cũng thấy hơi mệt, cho nên về phòng mình.