MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 3171

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 3171

387 từ · ~2 phút đọc

Chương 3171

Tính Lâm Bất Nhiêm không hóng chuyện, cô cũng không để ở trong lòng.

Nhưng lúc đi ngang qua cửa phòng vệ sinh na, bên trong truyền đến một giọng nói vô cùng phách lôi: “Không phải Trương Thủ Thuận vận luôn dò hỏi tung tích của tôi sao, tối nay thả tung tích của tôi ra, con mẹ nó tôi tối nay sẽ tới dẫn rắn rời động, đóng cửa đánh chói”

Bên ngoài Lâm Bát Nhiễm khẽ cứng lại, bởi vì cô đã nghe được thanh âm này.

Ba năm trước, cho dù thời gian thâm thoát, lúc thanh âm này ở bên tai cô vang lên cô vân nhận ra trước tiên, đây là giọng của Trương Hàn!

Lúc này cửa phòng vệ sinh nam liền bị đây ra, một bóng người tuân mỹ đi là) Lâm Bắt Nhiễm ngắng đầu nhìn lại, Trương Hàn đã xuật hiện ở trước mặt cô.

Ba năm không gặp, hãn thật sự không thay đôi gì, gương mặt đó vẫn tuân mỹ phách lỗi, sau khi lên chức sắc bén vẫn không giảm, cả người càng lãnh trầm thêm mây phân so với trước kia, đề cho người không dám tùy tiện đến gần.

Lâm Bắt Nhiễm còn chưa chuẩn bị tâm lý gặp lại hắn, hắn cứ như vậy bất ngờ không kịp đề phòng xuât hiện, bước chân cô cứng đờ.

Trương Hàn cát điện thoại ngẳng đầu, lúc này hắn cũng nhìn thây Lâm Bất Nhiễm.

Đôi mất hẹp của hản chậm rãi híp một chút, nhìn cô một cái, sau đó nhắc chân liền từ bên người cô đi ra ngoài, như không có chuyện gì xảy ra lướt qua cô. 

Lậm Bát Nhiễm cũng không xác định hắn có nhận ra mình hay không, ánh mắt hắn nhìn mình rất nhạt, giỗng như nhìn một người xa lạ.

Có lẽ, hắn đã sớm bình thường trở lại, đã sớm quên mình đi. Nghĩ tới trái tim mình hờ hững, Lâm Bất Nhiễm câu môi cười, cô nhắc chân cũng rời khỏi nơi này.

Lâm Bát Nhiễm trở lại phòng khách, Tiểu Nguyệt Nguyệt và Tiểu Diệp Diệp đã chơi đầu đây mô hôi, cô vội vàng cằm khăn ra giúp hai đứa bé lau mô hôi: “Nguyệt Nguyệt, Diệp. Diệp, chơi xong rồi đúng không, chúng ta vê nhà nhé”

"Dạ mẹ”