MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 3185

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 3185

431 từ · ~3 phút đọc

Chương 3185

Trương Hàn cả người thả lỏng xuống, hắn không nghĩ tới Tiêu Nguyệt Nguyệt sẽ nhanh trí bảo vệ mình như vậy. Người bên cạnh Tiểu Nguyệt Nguyệt cũng đã đi hết, Trương Hàn nhãn cơ hội đi ra, đi tới bên cạnh Tiểu Nguyệt Nguyệt: To nhóc, sao con lại giúp chú, không sợ chú là người xâu sao?"

Tiểu Nguyệt Nguyệt ngửa khuôn mặt nhỏ nhãn nhìn hắn, rực. rỡ cười một tiếng: “Chú không phải là người xâu v) Trương Hàn muốn đưa tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé một chút, nhưng hắn vẫn nhịn được: “Cô nhóc, tại sao con nhìn thấy chú liền cười?”

"Bởi vì ngày đó ở trong thang máy lúc chú nhìn chăm chăm con, mẹ con nói chú là người tốt, mẹ còn nói có lẽ chú là bởi vì thích con mới nhìn chằm chằm con." Tiểu Nguyệt Nguyệt non nớt nói.

Trương Hàn giật mình, hóa ra cô ở trước mặt con gái nói tốt về hắn.

Mặc dù cô không muốn hẳn phá hỏng cuộc sông yên tĩnh mẹ con các cô, nhưng cô đối với hắn không căm ghét không oán hận, còn có cả dịu dàng.

Trương Hàn đột nhiên phát hiện đôi mắt của Tiểu Nguyệt Nguyệt rất giống mình, đôi mắt này như chứng mình cô bé là máu mủ của hắn.

"Cô nhóc, mẹ con đâu?” Tiểu Nguyệt Nguyệt đưa tay chỉ một cái: “Chú, mẹ con ở nơi đó, đang gọi điện thoại.” Trương Hàn né người nhìn một cái, Lậm Bắt Nhiễm là dừng xe ở chỗ này đổ xăng, cô đứng ở một bên đang gọi điện thoại, bên kia không biết nói cái gì, cô chuyên chú nghiêm túc nghe, gương mặt nghiêng của cô rất điềm tĩnh xinh đẹp. Trương Hàn thu hồi ánh mắt: “Cô nhóc, con đừng chạy loạn, nếu không mẹ con liền không tỉm được con.

"Con biết ạ" Trong đôi mắt to lung - linh của Tiêu Nguyệt Nguyệt tràn đầy vẻ lanh lợi thông minh.

"Chú đi đây" Trương Hàn lên xe, lái xe rời đi.

Lúc này Lâm Bắt Nhiễm nói chuyện điện thoại xong đi tới: “Nguyệt Nguyệt, chúng ta lên xe đi”

"Mẹ: “ Tiểu Nguyệt Nguyệt kéo Lâm Bát Nhiễm chỉ hướng Trương Hàn rời đi: “Mới vừa rôi con gặp. chú ở trong thang máy đó, chú ây còn hỏi mẹ ở _ đâu”

Cái gì?

Trương Hàn sao?

Lâm Bất Nhiễm ngâng đâu nhìn vệ hướng Trương Hàn rời đi, cô đã không thây được bóng người, ngay cả bóng xe cũng không nhìn thây.