MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)Chương 341

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Hạ Tịch Quán (tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết)

Chương 341

821 từ · ~5 phút đọc

Chương 341: Tìm Cô Hạ Tịch Quán thầm thấy tiếc, khi cô lên chín đã không có mẹ ở cạnh, tự nhiên không có cơ hội học y với bà, cũng không thể cùng mẹ bàn luận nghiên cứu, lần này xem như là lần đầu cô tiếp xúc gần gũi với y thuật của mẹ như vậy. Y thuật của mẹ giống như chiếc rương báu vậy, bí ẳn mà uyên thâm, với cấp độ hiện tại của cô cũng chỉ có thể miễn cưỡng chiến được lớp khóa thứ ba của mẹ. Con ngươi sáng ngời của Hạ Tịch Quán tràn ra ánh sáng kiên định rực rỡ như ngọc: “Lần sau đến, cháu sẽ không khách khí nữa!” Viện trưởng Lý Văn Thanh rất yêu thích nhìn Hạ Tịch Quán, ông nhìn trúng cô gái này không chỉ vì y thuật của cô, mà còn bởi sự kiên trì dũng cảm và nghị lực của cô. Hạ Tịch Quán đứng dậy và nói: “Viện trưởng, cảm ơn ông đã đến giải cứu cháu lần này, còn nữa, cháu và Lục Tử Tiễn chỉ là bạn, lời hôm nay về sau đừng nói nữa, nếu như bị Lục tiên sinh nhà cháu nghe được, cháu cũng không cứu ông được đâu.” Viện trưởng Lý Văn Thanh cảm thấy cổ mình ớn lạnh, được rồi, ông ấy bị dọa sợ rồi. “Viện trưởng, cháu đi đây, bye bye.” Hạ Tịch Quán bước ra ngoài, viện trưởng Lý Văn Thanh từ phía sau dặn dò nói: “Tịch Quán, hai ngày này nhớ giữ di động thông, chúng ta còn cần phải bàn lại phương án giải phẫu, chuyện viện nghiên cứu cháu không cần bận tậm, ông sẽ giải quyết tốt hậu quả.” Hạ Tịch Quán không nhìn lại vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn: “Viện trưởng, đừng trách chủ nhiệm Chu, không phải lỗi của cô ấy.” Nói xong, bóng dáng của Hạ Tịch Quán biến mắt khỏi tầm mắt. U Lan Uyễn, Lục Hàn Đình vừa lái xe về thì cũng đúng lúc Lục Nhân Nhân ở nhà, Lục Nhân Nhân vô cùng hiếu thuận, bà là hiệu trưởng Thánh Lê viện nước F, hiếm khi bay được tới Hải Thành, nên chắc chắn muốn ở bên Lục lão phu nhân nhiều hơn. “Hàn Đình, cháu đã về rồi vậy thì ở lại cùng ăn cơm tối đi.” Lục lão phu nhân cười hiền từ nói. Lục Hàn Đình quay lại để lấy một văn kiện, lúc này anh đang cầm văn kiện trong tay, nhìn vẻ yêu thương và mong đợi trong mắt bà nội, anh gật đầu: “Vâng ạ.” Dù sao thì bà cụ cũng già rồi, một tay là con gái mình, một tay là cháu trai mình, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bà mong hai người có thể chung sống hòa bình. Ba người đến phòng bếp, bắt đầu dùng bữa, Lục lão phu nhân hỏi: “Nhân Nhân, Tử Tiễn đâu rồi, sao hôm nay nó không đến đây?” Lục Nhân Nhân cong đôi môi đỏ mọng: “Mẹ, Tử Tiễn hình như đã đến viện nghiên cứu.” “Tử Tiễn là một viện sĩ Đé Đô, tài hoa vô song, Đề Đô đang chờ nó trở về, nó còn muốn lãng phí thời gian ở Xu Mật, là định làm chuyện gì phải không?” Lục lão phu nhân hỏi. “Mẹ, Tử Tiễn sẽ về sớm thôi, thực ra lần này Tử Tiễn đến Hải Thành cũng đã cả năm rồi, nó đến đây là vì tìm một cô gái.” Lục lão phu nhân lộ ra vẻ thích thú: “Ò, phải không, là cô gái thế nào vậy? “Ở Đề Đô cách đây hai năm, Tử Tiễn và cô gái kia đã từng cứu một người già trên đường phố, họ cùng nhau thực hiện một ca phẫu thuật đường phố gây chắn động toàn ngành y lúc bấy giờ, đến nay vẫn được lưu truyền rộng rãi như một giai thoại. Tử Tiễn yêu cô gái kia ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cô gái lặng lẽ bỏ đi sau khi đưa được người già kia đến bệnh viện. Chờ đến khi Tử Tiễn đuổi theo cô ấy ra ngoài, chỉ thấy cô gái đã lên chuyến xe buýt đường dài, chiếc xe buýt đó hướng về Hải Thành, một năm trước Tử Tiễn rời bỏ mọi công việc ở Đề Đô đến Hải Thành, nó vẫn luôn tìm kiếm cô gái đó.” Lục lão phu nhân hơi vui vẻ, hóa ra Tử Tiễn cũng biết yêu rồi, lần này chắc là nó không đoạt cháu dâu với bà nữa, như vậy rất tốt. “Hàn Đình, nếu cháu rảnh rỗi thì hỏi Tử Tiễn đang tìm cô gái thế nào xem, Hải Thành này cũng không lớn, cháu giúp Tử Tiễn tìm một chút, thể nào cũng sẽ tìm ra đấy.”