MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý PhiChương 1330: 1330

Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1330: 1330

638 từ · ~4 phút đọc

"Được." Triệu Húc mỉm cười, gật đầu. "Phu nhân, nên khởi hành rồi." Lúc này, nha hoàn chờ bên cạnh lên tiếng. "Bảo trọng." Triệu Húc nói. "Vâng." Vân Trân đáp, sau đó xoay người, chuẩn bị lên xe ngựa. Thời điểm sắp bước lên xe ngựa, nàng đột nhiên dừng lại. Triệu Húc khó hiểu nhìn nàng. "Trấn Bắc Hầu bị ám sát, binh phù bị mất, thành Hỏa Diễm mấy ngày tới chỉ sợ không yên ổn.

Chàng phải bảo trọng, đừng để chính mình bị thương." Vân Trân dặn dò. Triệu Húc giơ tay vỗ vỗ bông tuyết trên vai nàng. Không biết từ khi nào, tuyết lại rơi. "Ta biết rồi, nàng yên tâm về đi." Vân Trân nhìn hắn chằm chằm một lúc, sau đó xoay người. Lần này, nàng không dừng lại, trực tiếp bước lên xe ngựa. Đốc đốc đốc... Xe ngựa lăn bánh. Triệu Húc đứng trước cửa nhìn xe ngựa đi xa. "Vương gia." Ám Ngũ xuất hiện phía sau Triệu Húc, "Tất cả đều đã chuẩn bị thỏa đáng." Triệu Húc nhìn theo xe ngựa, im lặng không nói gì. Đốc đốc đốc.

Đốc đốc đốc. Xe ngựa nghiền qua nền tuyết phát ra tiếng vang. Ngay thời điểm xe ngựa vừa ra khỏi thành, không ai thấy trên mái nhà ở nơi nào đó có thân ảnh người chợt lóe qua. ... "Đến đâu rồi?" Đi được nửa ngày, Vân Trân hỏi nha hoàn.

Truyện mới cập nhật "Hồi phu nhân, đã sắp rời khỏi địa giới thành Hỏa Diễm rồi." Nha hoàn trả lời. Thế sao... Vân Trân dựa vào vách xe ngựa. Xe ngựa lại đi thêm nửa canh giờ, tuyết quá lớn, không nên đi đường.

Xa phu đề nghị nghỉ ngơi ở miếu nhỏ phía trước một lát, chờ tuyết ngừng rồi đi. Vân Trân không vội lên đường, nên đồng ý. Quả nhiên đi thêm một đoạn, phía trước xuất hiện một ngôi miếu nhỏ. Miếu không lớn, bên trong chỉ có hai sư đồ tăng nhân. Xe ngựa dừng ở cửa, xa phu vào nói chuyện. Lúc này, Vân Trân vốn đang khép nửa đôi mắt đột nhiên mở ra, không khỏi kinh ngạc.

Có điều trước khi nha hoàn phát hiện, nàng lần nữa khôi phục như thường.

Bọn họ chờ ở cửa một lát, xa phu quay lại. "Phu nhân, chủ trì bên trong đã đồng ý.

Chỉ là vì chúng ta có nữ quyến, nên chỉ có thể tạm nghỉ chân ở phòng ngay trước cửa." Xa phu nói. "Ta biết rồi." Vân Trân đáp. Xa phu đánh xe ngựa tới căn phòng kia, nha hoàn đỡ Vân Trân xuống. Nói là phòng, thật ra là một túp lều. Xe ngựa cũng sợ tuyết rơi, cho nên xa phu cũng đánh xe ngựa vào tránh tuyết. ... Ngồi xuống, xung quanh có hơi lạnh. Xa phu tới phòng chất củi xin chút củi đốt lửa. Xa phu vừa đi, Vân Trân liền tìm lý do đuổi nha hoàn đi. Bọn họ đi rồi, Vân Trân quay lại xe ngựa. Nàng nửa quỳ trong xe, nâng tay, thử gõ vài cái. Cốc cốc... Bên dưới quả thật trống không, rất nhanh đã có người đáp lại. Sắc mặt Vân Trân trở nên nặng nề. Cho nên vừa rồi động tĩnh nàng nghe thấy không phải ảo giác. Đồng thời, trong lòng hiện lên nghi hoặc. Chờ nàng có phản ứng lại, nàng đã duỗi tay mở tường kép trong xe. Trong tường kép thế mà có một người cuộn tròn. "Là ngươi?" Thấy rõ diện mạo người nọ, Vân Trân nhíu mày. Vân Trân từng gặp gã, ở hiệu thuốc của Bát gia, gã là tiểu nhị.

Lần trước Vân Trân tới hiệu thuốc cũng do gã dẫn đường..