MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý PhiChương 484: 484

Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 484: 484

674 từ · ~4 phút đọc

Vân Trân mang thuốc tới, vừa lúc nhìn thấy, vội đặt chén thuốc lên bàn, liền chạy đi đóng cửa sổ lại.

"Ta không sao.

" Triệu Húc buông bút, nói.

Vân Trân không nói gì, chỉ đưa chén thuốc tới trước mặt hắn.

"Lại uống?" Triệu Húc làm mặt khổ.

Từ lúc hắn ngất xỉu, mỗi ngày Vân Trân lại đổi phương thuốc, hơn nữa những thứ thuốc đó ngày càng đắng hơn.

Hắn kháng nghị, nhưng Vân Trân lại nghiêng đầu nhìn hắn: "Nếu thiếu gia nói thật với nô tỳ, vậy có thể không miễn uống thuốc.

" "Ta có thể gạt nàng chuyện gì!" Hắn hậm hức sờ mũi, cúi cùng chỉ đành cắn răng uống hết.

Chỉ là mỗi lần Vân Trân mang thuốc tới, đầu lưỡi của hắn đều phải chịu khổ một chút.

! Vân Trân nhìn chằm chằm hắn uống thuốc, mãi đến khi không sót một giọt nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng Triệu Húc đã tỉnh lại, nhưng sức khỏe của hắn ngày càng kém đi.

Ban đầu, Vân Trân không kiểm tra tật xấu gì.

Nhưng hai ngày trước, thời điểm nàng bắt mạch cho Triệu Húc, phát hiện hình như tâm thất có vấn đề.

Lúc ấy, trong đầu nàng lóe lên một ý niệm.

Nhưng ý niệm đó đi quá nhanh, nàng còn chưa kịp cẩn thận suy nghĩ, đã không thấy bóng dáng đâu.

Cuối cùng, đáy lòng chỉ còn lại bất an.

"Nàng nhìn ta làm gì?" Triệu Húc uống xong, thấy nàng vẫn không nhúc nhích mà nhìn mình chằm chằm, liền không nhịn được mà chọc vài câu, "Chẳng lẽ, phát hiện nàng đã thích ta rồi?" "Nô tỳ thích thiếu gia, thiếu gia thật sự vui vẻ như vậy?" Vân Trân nhướng mày hỏi.

"Nàng nghĩ thế nào?" Vân Trân cười lạnh: "Chẳng lẽ thiếu gia đã quên nô tỳ bị hạ tử cổ sao? Nếu thích thiếu gia, nô tỳ sẽ chết.

" Lời này, thật ra cũng theo bản năng muốn dò hỏi.

"Vậy thì đừng thích quá nhiều.

" Triệu Húc duỗi tay ôm nàng vào lòng, ngửi mùi hương trên tóc nàng, "Chỉ cần thích một chút! Một chút là được! Thích một chút, tử cổ sẽ không phát tác.

" "Nhưng tình cảm của con người há có thể chịu sự không chế!"

Dứt lời, Vân Trân tránh hắn, mang chén thuốc rời đi.

Nàng vừa xoay người, nụ cười trên mặt Triệu Húc lập tức phai nhạt, duỗi tay ôm ngực, đau tới cả người run rẩy.

Đúng vây, tình cảm của con người quả thật không khống chế được.

Hắn chỉ hi vọng lá thư hắn gửi đi, Độc Thủ Y Tiên có thể mau chóng nhận được.

! Lúc này, Triệu Húc không biết cảnh tượng vừa rồi vừa lúc bị Tô Thanh Loan đứng trên gác mái bên cạnh nhìn thấy.

Sau khi Tô Chiếu và Tô lão gia tử đồng ý, nàng ta liền muốn đi tìm Triệu Húc ngay, nhưng lại lo Triệu Húc không muốn gặp nàng ta, cho nên mới trốn đến gác mái bên cạnh.

Chỉ là nàng ta không ngờ sẽ trông thấy cảnh này.

Chuyện ngày ấy Triệu Húc ngất xỉu không lý do, Tô Thanh Loan cũng biết.

Nhưng nhìn cảnh trước mặt, liên hệ với chuyện Tô trắc phi từng kể với nàng ta khi ở kinh thành.

Tô trắc phi nói, Triệu Húc và Vân Trân đều bị hạ tình nhân cổ.

Trên người Triệu Húc chính là mẫu cổ.

Trên người Vân Trân là tử cổ.

Người bị gieo tử cổ không thể động tình với mẫu cổ, nếu không nhẹ thì đau như dao cắt, nặng thì trực tiếp uy hiếp đến tính mạng.

Nhìn bộ dáng của Vân Trân, hiển nhiên đã động tình với biểu ca của nàng ta.

Nhưng vì sao ngươi đau ngực không phải Vân Trân, ngược lại là biểu ca của nàng ta? Chẳng lẽ!.