MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý PhiChương 800: 800

Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 800: 800

646 từ · ~4 phút đọc

Nghe Vân Trân nói khiến Triệu Húc chấn động.

Cả người hắn căng thẳng nhìn nữ tử trước mặt. "Lúc ở thiên lao..." Triệu Húc nhấp môi, nhìn nàng, khó khăn hỏi, "Nàng đã nói...!Những lời đó chỉ là muốn ta từ bỏ nàng, phải không?" Vân Trân không lập tức trả lời, mà nghiêng đầu sang hướng khác. "Nàng trả lời ta đi." Triệu Húc bắt lấy bả vai nàng. "Chàng muốn nghĩ thế nào thì cứ nghĩ như thế.

Lời thiếp nói...!Thiếp không muốn biện giải cho mình, cũng không muốn giải thích..." "Vậy khi đó ở Hồi Hồn Trấn...!Tôn cô nương kia cũng là nàng đúng không..." Vân Trân cúi đầu: "Đúng vậy." "Nàng vì sao...!Vì sao lại..." Triệu Húc nhíu mày. "Lúc đó, thiếp cảm thấy duyên phận của chúng ta hết rồi." Vân Trân thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn, "Cho dù gặp lại cũng không cần thiết phải nhận nhau...!Nhận nhau rồi, cũng chỉ tăng thêm thương cảm..." Không thể thay đổi được gì cả.

Bởi vì chàng tuyệt đối không ngờ được, một tháng Bát sư huynh hộ tống thiếp rời khỏi kinh thành về Tây Nam, bọn thiếp rốt cuộc đã trải qua những gì. "Vậy còn hiện tại thì sao?" Triệu Húc hít một hơi thật sâu, hỏi nàng, "Hiện tại, nguyên nhân nàng trở về, nguyên nhân nàng ở lại, nguyên nhân nàng tới trại bệch dịch...!Là vì cái gì? Lời nàng vừa nói có phải chứng minh...!Chứng minh..." "Điện hạ đoán được, không phải sao?" Triệu Húc nhìn thẳng vào mắt Vân Trân, giật mình.

Ngay sau đó, hắn vòng tay ra sau nàng, giữ lấy cổ nàng, không màng tất cả mà hôn xuống. Nụ hôn mang theo tưởng niệm mãnh liệt, mang theo nghi ngờ, bất an sau khi nàng rời đi, cùng phẫn nộ, ghen ghét với nam nhân kia... Nụ hôn chứa chan tình cảm đặt xuống... "Ưm..." Vân Trân rên rỉ một tiếng. Thì ra là Triệu Húc cắn lên môi nàng. "Là chính nàng tự trở về, là chính nàng tự trở về..." Triệu Húc ôm chặt lấy Vân Trân, cắn lên cổ nàng, "Ta đã muốn cho nàng tự do...!Nhưng lần này, là chính nàng tự trở về...!Nếu đã trở về, ta tuyệt đối sẽ không thả nàng rời đi lần nữa...!Cho dù nàng cầu xin ta, ta cũng sẽ không thả nàng đi..." "Thiếp biết, thiếp biết." Vân Trân cũng duỗi tay ôm lấy hắn, "Thiếp hứa, sẽ không rời khỏi chàng...!Trừ khi, thiếp không còn nữa...!A!" "Không cho phép nàng nói như vậy! Cho dù chết, nàng cũng là của ta!" Nói rồi, Triệu Húc cắn lên bả vai nàng một cái, hận không thể nuốt nàng vào bụng. ...

Bọn họ không làm tới bước cuối cùng. Ngay thời điểm Triệu Húc sắp mất khống chế, Vân Trân giơ tay cản hắn. Bởi vì thời gian không thích hợp. Địa điểm cũng không thích hợp. Triệu Húc đương nhiên cũng biết. Hắn sẽ không trong tình huống như vậy muốn Vân Trân. Hắn sẽ cho nàng nhiều hơn, tốt hơn... Hắn muốn khóa chặt nàng ở bên cạnh! Cho dù là cái chết, cũng không thể tách bọn họ ra. "Nàng rời khỏi đây đi." Sau khi Vân Trân sửa sang lại xiêm y, Triệu Húc đột nhiên ôm nàng, "Ta sai ám vệ đưa nàng rời khỏi đây." "Chàng biết thiếp sẽ không đi mà." Vân Trân ngẩng đầu nhìn hắn, "Chàng ở đây, thiếp cũng sẽ ở đây.

Chàng sống, thiếp sống.

Chàng rời khỏi đây, thiếp mới có thể rời khỏi đây." "Nhưng..." Triệu Húc nhíu mày. Bệnh dịch lần này rất khốc liệt. Ngay cả thị vệ bên cạnh hắn cũng xảy ra chuyện, hắn không dám bảo đảm trong tình hình này, Vân Trân có thể an toàn hay không..