MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý PhiChương 83: Ba Người Đồng Hành

Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 83: Ba Người Đồng Hành

723 từ · ~4 phút đọc

Ngụy Thư Tĩnh.

Mãi tới khi người trước mặt buông nàng ra, nàng vẫn còn cảm giác chân dẫm mây mù.

Sao Ngụy Thư Tĩnh lại ở đây? Nàng đang nằm mơ sao? Nhưng người trưởng thành đứng trước mặt này rõ ràng hình là Ngụy Thư Tĩnh.

So với năm năm trước, Ngụy Thư Tĩnh của hiện tại càng thục, càng có dáng vẻ thiếu niên oai hùng.

Sáu năm trước, trên sơn đạo ngoại ô kinh thành, thời điểm mới gặp Ngụy Thư Tĩnh, đó là một tiểu thiếu niên tính cách lạnh nhạt, cả người tản ra hơi thở "người sống chớ gần".

Nhưng hôm nay y đã học được cách giấu đi bộ dáng đó, trên mặt có thêm mấy phần nhu hòa đạm nhiên.

Có lẽ mấy năm nay ở núi Kình Thương, y đã trải qua rất nhiều chuyện phong phú.

"Sao vậy?" Ngụy Thư Tĩnh buông nàng ra, nhìn bộ dáng nàng ngây ngốc, không nhịn được mà duỗi tay nhéo cái mũi một cái.

A? Vân Trân ngây ra một lúc, kinh ngạc với sự thân mật bất thình lình này.

Ngụy Thư Tĩnh không quá để ý.

Y mỉm cười với Vân Trân, sau đó ngẩng đầu lướt qua đỉnh đầu nàng nhìn Triệu Húc.

"A Húc, đã lâu không gặp." Y nhẹ giọng.

Đối diện với ánh mắt thành khẩn lại trong sáng, nhất thời, Triệu Húc cảm thấy thật ghét bỏ.

Nhưng rất nhanh, hắn đã điều chỉnh tốt tâm tình, gật đầu với Ngụy Thư Tĩnh: "Quả thật đã lâu không gặp." Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói, "Có điều, sao ngươi lại ở đây?" Nghe Triệu Húc hỏi, Vân Trân mới từ trong hoảng hốt hoàn hồn, tò mò nhìn Ngụy Thư Tĩnh.

Đêm trung thư năm năm trước, y rơi khỏi Nam Hoang, lên núi Kình Thương bái sư học nghệ.

Sau khi tới Kình Thương, y mới phát hiện thì ra bản thân đối với võ học lại nông cạn như vậy.

Học tập không ngừng.

Chờ đến khi y dừng lại, phát hiện đã qua năm năm.

Trước đó không lâu, sư môn phái đệ tử mới ra ngoài rèn luyện.

Mà địa điểm rèn luyện vừa lúc là những ngọn núi lớn ở Nam Hoang.

Mấy ngày trước, bọn họ đi ngang núi Xích Phong, Ngụy Thư Tĩnh từ miệng Nguyên Bảo biết được Vân Trân và Triệu Húc tới Bích Lạc Cốc tìm băng lạc thạch.

Chờ y đuổi tới thì gặp đám sát thủ trong rừng.

Mấy vị sư huynh của Ngụy Thư Tĩnh hỗ trợ cản đường sát thủ, mà y lo lắng cho an toàn của Vân Trân và Triệu Húc, nên đuổi tới đây.

Vì thế mới có màn vừa rồi.

Nghe Ngụy Thư Tĩnh kể, Vân Trân thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra bọn họ tạm thời không cần lo về đám sát thủ.

"Hiện tại hai người có tính toán gì không?" Ngụy Thư Tĩnh hỏi.

Vân Trân và Triệu Húc nhìn nhau, Vân Trân đáp: "Bọn muội định vào trong tìm kiếm băng lạc thạch.

Có điều đi nãy giờ, căn bản không phát hiện tung tích của nó." Hơn nữa, bọn họ đã trì hoãn hai ngày, sợ rằng Mã sư huynh không chờ lâu được như vậy.

Cho nên, bọn họ bắt buộc phải mau chóng tìm ra băng lạc thạch.

"Được! Ta đi cùng hai người!" Ngụy Thư Tĩnh nói.

Vân Trân gật đầu đồng ý.

Triệu Húc bên kia cũng không phản đối.

Dù sao bọn họ ai cũng không biết kế tiếp sẽ gặp chuyện gì.

Nếu có Ngụy Thư Tĩnh bên cạnh, bọn họ sẽ có thêm một phần bảo đảm.

Sau khi quyết định, Ngụy Thư Tĩnh để lại tin tức trên tảng đá cho các vị sư huynh, báo hướng đi của mình, sau đó ba người tiếp tục xuất phát.

...! Sương mù phía trước ngày càng dày.

Cách năm bước đã không thể nhìn rõ đường đi.

Để đề phòng mọi người lạc nhau, Vân Trân lấy ra một sợi chỉ trong túi thuốc, một đầu cột vào tay Ngụy Thư Tĩnh, một đầu cột vào ngón tay của Triệu Húc, còn nàng ở giữa, như vậy mọi người theo thứ tự đi về phía trước..