Chương 2
Cũng đúng, vừa mới cưới nhau chưa được bao lâu đã lập tức tách nhau ra, cô có nhu cầu cũng là bình thường.
Nghĩ tới, Hứa Quốc Hoa cầm vợt, xoay người rời đi, lúc đi ra ngoài không thấy rõ dưới chân, không cẩn thận đụng vào một cái chậu nước trống…
"Ai?”
Hứa Quốc Hoa xấu hổ đứng tại chỗ, xoay người.
“Là ba." Hắn nói, "Hứa Quốc Hoa."
Cách một bức tường, lại nghe thấy tiếng con dâu rên rỉ, ba chồng đã cương từ lâu, lúc này Ôn Linh từ trong bồn tắm đứng lên, cầm khăn tắm quấn lấy cơ thể.
Cô đi ra ngoài, nương theo ánh sáng nhìn thấy ba chồng Hứa Quốc Hoa đứng ở đằng kia, thở phào nhẹ nhõm, "Ba, ba đã đến rồi à."
Cô còn tưởng rằng là tội phạm cướp bóc tư nhân xông vào nhà dân chứ.
“Ừ." Hứa Quốc Hoa thu vợt đi ra ngoài, "Ba tới tặng nho cho con. Vườn trái cây trong nhà vừa được mùa, nho đang ngọt đó."
"Cám ơn ba, ba thật có lòng." Ôn Linh tìm sợi dây thun, buộc tóc lên.
Cô ra khỏi phòng tắm, đi tới phòng khách, liếc nhìn quả nho trên bàn, tiện tay bỏ vào trong tủ lạnh.
Một lát sau, thấy Hứa Quốc Hoa còn đứng trong phòng khách, cô hỏi: "Ba còn có chuyện gì muốn nói ạ?"
Mới vừa làm đến lúc sắp cảm nhận được thoải mái lại trực tiếp bị cắt đứt, Ôn Linh bây giờ buồn bực không thôi.
Hứa Quốc Hoa nhìn con dâu muốn nói lại thôi, do dự nhiều lần, hắn vẫn quyết định nói, "Linh Linh, ba là người từng trải, biết con có nhu cầu, thật ra con có thể..."
Hứa Quốc Hoa nghẹn ngào một chút, "Có thể mua một cái gậy mát xa."
Ôn Linh cũng không che giấu, nói thẳng: "Con đã thử rồi, kích thước gậy mát xa quá lớn, không thích hợp với con."
Thiết kế gậy mát xa thời bây giờ, đối với loại người nhỏ bé như các cô mà nói, hoàn toàn không thích hợp một chút nào.
Kích thước của món đồ chơi ấy còn lớn hơn cả con chim của những người da đen, không biết định lấy cho ai dùng.
Hứa Quốc Hoa líu lưỡi, "Vậy, ba đi trước đây."
Ôn Linh gật đầu: "Vâng."
Vừa dứt lời, bên ngoài ầm ầm một tiếng, một đường sấm sét nổ tung ngang trời. Rất nhanh, mưa to trút xuống...
Ôn Linh nhanh chóng chạy ra ban công thu quần áo, sau đó đóng cửa ban công lại.
Trở về, thấy Hứa Quốc Hoa đang tìm ô, Ôn Linh nhìn ra bên ngoài, nói: "Ba, đừng tìm nữa."
"Mưa lớn quá, chi bằng ba đợi lát nữa, chờ mưa tạnh lại đi, không vội trong chốc lát này."
Hứa Quốc Hoa ngừng tìm ô, thẳng lưng lên, ngồi ở trên sô pha.
Ôn Linh giúp hắn mở TV, "Ba xem TV một lát."
Hứa Quốc Hoa: "Được."
Hứa Quốc Hoa đổi mấy kênh, cuối cùng quyết định xem phim võ hiệp. Khi còn bé hắn thích xem phim này nhất, bây giờ vẫn thích xem.
Nhìn một hồi, Hứa Quốc Hoa đưa mắt nhìn Ôn Linh vào phòng ngủ, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Con trai không có ở đây, hắn ở lại rất không thích hợp.
Hứa Quốc Hoa nhìn mưa bên ngoài, trong lòng không vui.
Trên TV đã phát sóng gần xong nửa tập, TV chuyển sang quảng cáo. Hứa Quốc Hoa giảm âm lượng xuống, lại nghe được tiếng rên rỉ như mèo hoang.
Trong phòng ngủ, Ôn Linh tiếp tục tự an ủi, cô bất chấp trong nhà còn có người, ngón tay nhanh chóng đâm rút vào trong hoa huyệt, càng không ngừng vặn vẹo phần eo và mông của mình, muốn cho hoa huyệt nhỏ ăn sâu một chút.
"A~a a~côn thịt lớn đâm vào~a~ha~trên dưới hai cái lỗ đều đầy a a~" Ôn Linh nói xong đưa hai ngón tay vào trong miệng, càng không ngừng mút, bắt chước tư thế khẩu giao, bú nuốt.