MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền VănChương 50: Chương 50

Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn

Chương 50: Chương 50

501 từ · ~3 phút đọc

Vừa nghĩ như thế, bà ta lại cho rằng liệu có phải Dư Dung đang dụ dỗ con trai nhà mình hay không.“Nương của Quyên Nhi ngã bệnh, lại tới sát vách vay tiền.

Con cảm thấy Quyên Nhi quá đáng thương, sợ cô bé chịu thiệt thòi, cho nên mới đi qua theo.” Lâm Tử Du thầm nghĩ ngày thường mẹ rất thích Dư Quyên, nên nói như vậy.Chuyện nào ra chuyện đó.

Vợ tú tài không có con gái, cho nên rất thích cô gái thông minh lanh lợi như Dư Quyên.

Nhưng phần yêu thích này chắc chắn không đủ để bà ta muốn cho Dư Quyên làm con dâu.

Người ngay từ khi mới bắt đầu không suy xét, sau này cũng sẽ không suy xét nữa.Bà ta nhíu mày: “Chuyện nhà người khác con đừng xen vào.” Bà ta thấy vẻ mặt Lâm Tử Du không phục, lại hỏi: “Nhà ông ba Dư có cho vay tiền không?”“Chỉ cho vay hai mươi đồng tiền lớn ...”Vợ tú tài mắng: “Con cho là hai mươi đồng tiền lớn dễ kiếm lắm sao, ruộng của chúng ta năm nay cùng tiền công của cha con cũng chỉ được hai lượng bạc.

Ba năm nữa con tham gia kỳ thi huyện, nhiều tiền như vậy con cho là lá ngoài đường sao.” Nếu không vì sao vợ tú tài lại muốn tìm Dư Dung, còn không phải coi trọng tay nghề của Dư Dung sao?Lâm Tử Du bị mắng không nói được lời nào.

Vợ tú tài nhìn con trai ủ rũ ỉu xìu, cũng không nói thêm nữa.“Con đi đọc sách đi, sau này đừng tham gia vào chuyện nhà người khác nữa.”Cứ như vậy, liên tục lại buôn bán thêm hai ngày nữa, Trương thị dẫn mọi người cùng đi Thảo Phố thuê phòng.

Cuối năm dễ thuê phòng, hơn nữa tiền thuê nhà cũng không quá đắt.

Bọn họ đi tìm người trung gian giới thiệu, dưới nha môn nên rất chính quy.

Hơn nữa thời gian thuê nhà của bọn họ cũng tương đối dài, cho nên Dư Dung đề nghị không nên thuê phòng quá tệ.“Sau này nếu ca ca muốn tìm người nói chuyện làm ăn, có lẽ sẽ mời bạn bè vào nhà chơi, quá nghèo túng keo kiệt thì không tốt.”Người trung gian thấy mấy người này ăn mặc bình thường, nhưng nghe mấy người nói chuyện, lại không giống nhà nông phổ thông, bèn đưa ra một ý: “Nói tới đúng là vừa khéo, ở ngõ Hoa Quế có một ngôi nhà nhỏ, có hai cửa ra vào, tiền thuê một tháng ba trăm đồng tiền lớn.

Nếu có thể thuê theo năm thì…”Dù sao Thảo Phố cũng chỉ là một thị trấn, giá thuê ba trăm đồng tiền lớn cũng không ít.

Dư Tùng nói: “Không bằng ngươi dẫn chúng ta đi xem?”Không thể không nói sau vài ngày buôn bán, Dư Tùng đã biết nói chuyện bàn bạc..