Trong thế giới của Lục Triết, khái niệm "ngẫu nhiên" không tồn tại. Mọi thứ anh chạm tay vào đều biến thành vàng, mọi con đường anh đi đều thênh thang không gợn sóng. Ở tuổi ba mươi, anh sở hữu gương mặt tạc tượng của một vị thần và sự lạnh lùng của một kẻ đã quá nhàm chán với việc luôn là người chiến thắng. Sáng nay cũng vậy, anh bước xuống từ chiếc limousine đời mới, vest đen phẳng phiêu, đôi giày da bóng loáng không dính một hạt bụi, dù trời vừa trút một cơn mưa bóng mây xuống thành phố.
"Sếp, cuộc họp hội đồng quản trị sẽ bắt đầu sau năm phút nữa. Mọi thứ đều đã sẵn sàng, như mọi khi." – Trợ lý Lý cung kính bước bên cạnh.
Lục Triết chỉ khẽ ừ một tiếng, đôi mắt sâu thẳm không lộ chút gợn sóng. Anh ghét sự hoàn hảo này, nó khiến anh cảm thấy mình như một cỗ máy được lập trình sẵn để thành công.
Nhưng hôm nay, "lập trình" của anh đã gặp một lỗi hệ thống mang tên Tô Diệp.
Cách đó mười mét, Tô Diệp đang thở không ra hơi. Một chân cô đi giày cao gót, chân kia chỉ còn lại chiếc tất da bị rách một đường dài vì gót giày đã kẹt lại dưới khe nắp cống phía ngoài cổng. Tóc cô bết lại vì nước mưa, gương mặt xinh xắn đầy vẻ hoảng hốt. Cô cầm hộp sữa dâu đang uống dở, chỉ vì muốn tiết kiệm chút thời gian ăn sáng mà giờ đây nó trở thành món đồ vướng víu nhất thế gian.
"Tránh đường! Làm ơn tránh đường ạ!"
Tô Diệp hét lên khi nhận ra mình đang lao đi trên sàn đá hoa cương vừa mới được lau bóng. Độ trơn của sàn nhà kết hợp với chiếc gót giày còn lại tạo thành một cú trượt dài không thể kiểm soát.
Lục Triết nghe thấy tiếng động, anh thản nhiên quay đầu lại. Bình thường, với vận may của mình, anh sẽ chỉ cần lùi một bước là tránh được. Nhưng lần này, dường như có một lực hút vô hình nào đó giữ chân anh đứng yên tại chỗ.
Bốp!
Cú va chạm mạnh đến mức Lục Triết nghe rõ tiếng xương cốt của cô gái nọ va vào lồng ngực mình. Cả thân hình mềm mại, nhỏ bé của Tô Diệp ập vào lòng anh. Theo một quỹ đạo tinh quái nhất, hộp sữa dâu trên tay cô bật nắp, phun một đường dài màu hồng ngọt lịm lên chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh, thấm qua lớp vải lụa đắt tiền, dán chặt nó vào làn da săn chắc bên dưới.
Không gian xung quanh như bị rút cạn không khí. Đám đông nhân viên đứng hình, trợ lý Lý đánh rơi cả máy tính bảng.
Tô Diệp bàng hoàng ngẩng đầu. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hàng lông mi dài rậm của anh và cảm nhận được hơi thở mang mùi gỗ đàn hương trầm ấm. Nhưng điều khiến cô tê liệt không phải là vẻ đẹp trai của anh, mà là vết son môi của cô – do cú va chạm quá mạnh – đã in hằn một dấu vết đỏ chói ngay sát yết hầu của người đàn ông này.
Lục Triết cúi xuống. Ánh mắt anh chạm vào đôi mắt ướt át, long lanh của cô. Một cảm giác nóng hổi, tê dại lan tỏa từ nơi cô chạm vào ngực anh, len lỏi vào từng thớ thịt. Vận may của anh dường như vừa bị một bàn tay thô bạo xé nát, để lại một khoảng trống tràn đầy sự hỗn loạn.
Bàn tay to lớn của Lục Triết vô thức siết lấy eo cô để giữ thăng bằng. Qua lớp áo mỏng, anh cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể cô gái này – một sự run rẩy dại khờ nhưng đầy sức sống.
"Tôi... tôi thành thật xin lỗi..." – Giọng Tô Diệp run lên, đôi môi đỏ mọng mím chặt, nhìn anh đầy vẻ hối lỗi.
Lục Triết không nói gì. Anh đưa tay lên, ngón cái thô ráp chậm rãi lướt qua vệt sữa dâu còn dính trên khóe môi cô. Hành động này không giống một người đang tức giận vì bị làm hỏng bộ đồ đắt giá, mà giống một kẻ thợ săn vừa tìm thấy con mồi thú vị nhất đời mình.
"Áo của tôi, mặt của tôi, và cả thời gian của tôi nữa." – Giọng anh trầm thấp, mang theo một mãnh lực áp chế khiến sống lưng cô lạnh toát. – "Cô định đền thế nào đây?"
Tô Diệp nuốt nước bọt, cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay anh nơi eo mình đang bốc hỏa. Cô không biết rằng, kể từ giây phút vận đen của mình va vào vận may của anh, cuộc đời của cả hai đã vĩnh viễn không còn đường lùi.
"Tôi sẽ làm bất cứ việc gì..." – Cô thốt ra trong cơn mê muội trước ánh mắt đầy tính chiếm hữu ấy.
Lục Triết nhếch môi, nụ cười đầu tiên trong mười năm qua khiến người ta phải rùng mình: "Bất cứ việc gì sao? Nhớ lấy lời cô nói."