MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Nhanh Và Chỉ Sủng Một NgườiChương 383

Cưới Nhanh Và Chỉ Sủng Một Người

Chương 383

400 từ

Chương 383

“Hiện tại thì không sao, vất vả cho cậu rồi. Cậu đi về trước, giúp tôi tìm ra hồ sơ bệnh án của Bạch Vân Khê. Phải tìm thông tin cho kỹ, đặc biệt là khoảng thời gian gần đây, Bạch Vân Khê với Tân Lệ thường xuyên tiếp xúc với người nào.”

“Vâng!” A Nham mua một ít cháo tổ yến đến đưa cho Vân Thiên Lâm, rồi anh lặng lẽ ra về.

Vân Thiên Lâm đi vào phòng bệnh, thấy cô đã tỉnh, đang chật vật ngồi dậy. Anh nhanh chóng để cháo lên bàn, tới đỡ cô, không nhịn được trách móc.

“Em tỉnh rồi, sao không nằm nghỉ ngơi, ngồi dậy rất tốn sức. Để anh giúp em.” Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Vân Thiên Lâm đầy khẩn trương, cô chỉ là bị ngất xỉu thôi mà, có cần phải khoa trương như anh không?

“ Em không sao, anh có biết tại sao em lại đột nhiên ngất xỉu không? Thể trạng gần đây của em vẫn rất tốt mà, sao lại vô duyên vô cớ xỉu được. Làm anh phải một phen lo lắng rồi.”

Nhìn người trên giường, Vân Thiên Lâm bất đắc dĩ thở dài. Anh không biết nên vui hay nên buồn nữa, thân thể cô thế nào có biểu hiện gì cũng không biết.

“Em đó, về sau thấy thân thể có gì thất thường thì báo lại cho anh ngay lập tức. Để anh đưa em đi bệnh viện, mới vừa rồi anh lo lắng lắm đó biết không? Chắc là đói rồi? Nào, ăn cháo trước đi.”

“Em không muốn ăn, anh để đó đi, chừng nào đói em sẽ ăn.” Bạch Hiểu Nguyệt hiện tại không muốn ăn uống, cô chỉ muốn nằm ngủ một chút, không hiểu sao dạo gần đây cô rất hay buồn ngủ.

“Đã ngất xỉu nghiêm trọng đến như vậy còn nói không muốn ăn. Em không muốn ăn nhưng con anh trong bụng em cần phải ăn.” Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày, anh nói cái gì, con anh trong bụng em? Bạch Hiểu Nguyệt ngẩn người ra.

“Là anh đang đùa em, đúng không?”

Vân Thiên Lâm trầm mặc không lên tiếng, cũng không trả lời vấn đề của Bạch Hiểu Nguyệt. Anh cầm lấy hộp cháo yến, múc môt muỗng để trước mặt mình thổi mấy lần cho bớt nóng, sau đó đút cho cô: “Há miệng ra, nhanh nào.”