MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Nhanh Và Chỉ Sủng Một NgườiChương 394

Cưới Nhanh Và Chỉ Sủng Một Người

Chương 394

573 từ

Chương 394

“Bạch Hiểu Nguyệt, cô thật là một con người nực cười. Cô nghĩ rằng chỉ bằng ông ta là bác sĩ khám thai sản cho tôi thì ông ta vào viện tâm thần là do tôi làm. Lời nói không có chứng cứ rõ ràng của cô cũng thật là biết cách làm hại người khác. Tôi nói là tôi không biết gì hết, đừng đặt điều ghán ghép tội danh cho tôi nữa.”

Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Bạch Vân Khê, có tội hay không thì một chút nữa sẽ rõ. Dù sao con người của Bạch Vân Khê đã trở nên quá độc ác, không cần phải tranh đôi làm gì.

“Nếu như cô đã nói như vậy thì tôi sẽ không giải thích gì thêm. Nếu như cô nói nó không có liên quan gì đến cô thì tôi trực tiếp đưa nó cho Trình gia là được. Cô nói xem là tôi nên đưa nó cho Ôn Nhã Chi, Trình Vinh Huy hay là Trình Lãng.”

“Bạch Hiểu Nguyệt, cô đang uy hiếp tôi?” Bạch Vân Khê nhìn ghi âm trong tay Bạch Hiểu Nguyệt, cô rất muốn đoạt lấy nó.

Nhưng mà Bạch Hiểu Nguyệt đã mang nó đến đây thì chắc sẽ có một bản dự phòng riêng, cho nên mới thoải mái cho cô nghe đến vậy, cũng không sợ cô sẽ làm gì chính mình.

Nói không chừng quanh đây có người của Vân gia cũng nên. Rốt cục là cô nên làm gì để đoạn ghi âm đó không rơi vào tay của Trình gia.

“Bạch Vân Khê, không phải là tôi uy hiếp cô mà là trao đổi điều kiện.” Bạch Hiểu Nguyệt còn không có nhiều chuyện đến mức đi quản chuyện nhà người ta, cái cô cần là sự bình yên.

“Rốt cục là cô muốn tôi trao đổi điều kiện gì? Bắt tôi rời khỏi Trình gia?” Trừ bỏ cái vấn đề này, thì Bạch Vân Khê không nghĩ ra được cái điều kiện nào khác, Bạch Hiểu Nguyệt ghét nhất là cô, muốn cô sống không được giàu sang cũng là lẽ thường tình.

“Bạch Vân Khê, cô tự luyến quá rồi. Tôi chỉ muốn nói, chuyện đẩy ngã cầu thang tôi có thể bỏ qua cô đổ tội cho tôi, nhưng kể từ giờ phút này cô với tôi như hai người xa lạ. Mong cô đừng tìm đến tôi để gây phiền toái, hoặc là nói tôi cố cướp lấy Trình Lãng của cô hoặc là tìm cách hãm hại tôi. Chúng ta không ai liên quan đến ai, nước sông không phạm nước giếng.”

“Tốt! Tôi đồng ý, có điều cô phải xóa cái đoạn ghi âm đó ngay trước mặt tôi.”

Bạch Hiểu Nguyệt hất hất tóc ra đằng sau, chăm chú nghiên cứu miếng bánh kem sao hôm nay không được ngon hơn hôm trước. Rồi cô nhìn vào Bạch Vân Khê nói.

“Cô cảm thấy mình có đủ tư cách để đặt điều kiện với tôi. Tôi vui thì tôi giữ im lặng, khi tôi buồn ai biết được lại có hứng thú gửi nó cho Trình gia. Cho nên, Bạch Vân Khê, người phải nhìn sắc mặt với tôi là cô chứ không phải là tôi. Cô không có tư cách để đứng ngang hàng với tôi?” Bạch Hiểu Nguyệt cười cười, Bạch Vân Khê hẳn là người vô cùng tự tin, trong tình thế này mà còn ra điều kiện với cô.