MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuồng Long Vượt Ngục - Diệp LâmChương 481: Cái gì?

Cuồng Long Vượt Ngục - Diệp Lâm

Chương 481: Cái gì?

553 từ · ~3 phút đọc

Cái gì?

Đại lão Tọa Sơn Điêu cũng đã tới rồi sao?

Nghe lời nói của Diệp Lâm, mọi người đều rất ngạc nhiên.

Bọn họ nhìn xung quanh, tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng của Tọa Sơn Điêu.

“Rốt cuộc thì tam gia có tới hay không?”

Lúc này, Trương Văn Viễn hoàn toàn luống cuống.

Thấy Lôi Kim Cương trong ba đại kim cương cũng thua trận, và tên họ Diệp kia đã đến mức là chỉ thắng không thua, ông ta không biết nên làm gì nữa.

Theo ông ta, có lẽ chỉ có Tọa Sơn Điêu tự mình đến mới có thể đánh thắng thằng nhãi kia.

“Long Vương... lợi hại quá đi!”

Hoàng Tiềm chấn động đến mức cả buổi không nói nên lời.

Xem ra là mình coi nhẹ tân Long Vương rồi.

Đều là long quyền, nhưng khi dùng trong tay Long Vương, lại có loại khí thế vượt qua tất cả.

“Sư phụ! Mạnh quá đi! Tôi biết ngay là anh sẽ không thua mà!”

Hoa Quốc: ""...."

Đống thở nhẹ ra, đồng thời kích động mà thầm nghĩ: Có lẽ Tọa Sơn Điêu mạnh nhất Phụng Thiên cũng không phải là đối thủ của sư phụ mình? “Diệp tiên sinh giỏi quá đi! Ha ha... Diệp tiên sinh, tôi biết là cậu sẽ thắng mà!” Lúc này, Hoàng Tam Gia mặt dày mày dạn mà đi tới bên cạnh Diệp Lâm, cười nịnh nọt nói: “Tôi vốn định đi nhà họ Trương nằm vùng thêm lần nữa, để chia sẻ bớt với Diệp tiên sinh. Nhưng thấy Diệp tiên sinh bày ra thực lực hơn người, đánh thắng vài người liên tiếp, tôi liền cảm thấy không cần phải đi nằm vùng!”

“Khụ khụ... hai tên kim cương ở đối diện nghe đây, không muốn chết thì mau bỏ vũ khí đầu hàng, quỳ xuống đất xin tha!”

Hoàng Tam Gia lại cáo mượn oai hùm, nói với Thiết Kim Cương và Mị Kim Cương bằng giọng điệu khiêu khích.

Giờ phút này, Thiết Kim Cương và Mị Kim Cương đã mất đi vẻ bình tĩnh, mặt mày dần trở nên xanh mét.

Bọn họ cho rằng mình đã đủ coi trọng đối thủ là Diệp Lâm rồi. Rốt cuộc thì anh ta có thể đánh thắng đồng bạn cũ của bọn họ là Đoan Mộc Kỳ, thực lực vốn dĩ không bình thường. Bọn họ thậm chí còn nhắc nhở Lôi Kim Cương đừng khinh địch.

Nào ngờ đối phương lại mạnh đến mức như thết

Xem ra lời nhắc nhở với Lôi Kim Cương lúc nấy là dư thừa.

Bởi vì dù Lôi Kim Cương có coi khinh hay coi trọng kẻ địch thì anh ta đều sẽ thua thê thảm.

“Đồ con kiến khó ưa kia, dám nói xằng nói bậy với tao hả, tao đây sẽ làm chết mày trước!”

Diệp Lâm mạnh thì mạnh đi, bây giờ ngay cả người bên cạnh Diệp Lâm cũng dám láo xược với mình nữa hả?

Hoàng Tam Gia kiêu căng đã chọc giận Thiết Kim Cương. Gã trừng mắt một cái, Hoàng Tam Gia liền sợ tới mức tè ra quần. “Diệp tiên sinh, cứu mạng...”

Dứt lời, Hoàng Tam Gia chạy nhanh ra phía sau lưng Diệp Lâm.