MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCuồng Tiên Xuất Ngục - Thái Cổ Thần Vương - Trần PhàmChương 210: Oxy trị liệu

Cuồng Tiên Xuất Ngục - Thái Cổ Thần Vương - Trần Phàm

Chương 210: Oxy trị liệu

346 từ · ~2 phút đọc

 Thành Bắc của Thiên Vân Thành có một nhà tắm hơi lớn, tên là trung tâm xông hơi Vân Bằng. 

 Oxy trị liệu, thủy trị liệu, massage, spa… đủ cả. 

 Mỗi ngày khách kéo đến không dứt, ngay cả ngày thường cũng đông nghịt. 

 Khi đó, trong một phòng massage VIP ở tầng ba. 

 Hai gã đàn ông trần như nhộng nằm sấp trên giường riêng, nhắm mắt tận hưởng tay nghề của kỹ thuật viên nữ. 

 Hai cô kỹ thuật viên thân hình bốc lửa, ăn mặc gợi cảm, tay nghề lại giỏi. Vừa làm dịch vụ vừa bị khách sờ mó, họ không những không tỏ thái độ mà còn ngoan ngoãn chiều theo. 

 Bởi hai vị khách trong phòng lúc ấy chẳng phải người ngoài, mà chính là ông chủ nơi này, Đoàn Vân Bằng, cùng thuộc hạ thân tín nhất của anh ta, Lưu Vũ. 

 Hai cô hiểu rõ, cắm mặt làm mấy năm ở đây cũng chưa chắc bằng được ông chủ để mắt tới một lần, vì thế cả hai làm việc hăng đến lạ. 

 Đoàn Vân Bằng và Lưu Vũ vừa hưởng thụ vừa chuyện trò bâng quơ. 

 "Tiểu Vũ, cậu theo anh bao nhiêu năm rồi?" Đoàn Vân Bằng khàn giọng hỏi. 

 "Dạ anh Bằng, tới cuối năm nay là năm thứ mười rồi." Lưu Vũ đáp. 

 "Đã mười năm rồi à? Thời gian trôi nhanh thật. Còn nhớ những ngày ở hội Hồng Hoa không? Ngày nào cũng chém chém giết giết, ngay cả tôi làm phó hội trưởng mà cũng phải buộc cái đầu vào lưng quần, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ." Đoàn Vân Bằng cảm khái. 

 "Đúng là vậy. Nghĩ lại hồi đó khổ thật, mỗi ngày không biết còn nhìn thấy mặt trời ngày mai không. Vẫn là anh Bằng nhìn xa trông rộng: hội Hồng Hoa tan rã là anh chuyển qua làm ăn, không như bọn họ cứ mơ theo phe khác lập công lập danh, kết quả thành bia đỡ đạn, cỏ trên mộ giờ mọc um tùm rồi."