Ngoài trời, cơn mưa tầm tã của mùa hạ như muốn nhấn chìm cả thành phố Seoul trong màn nước xám xịt. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mặt kính cường lực của văn phòng Chủ tịch tập đoàn Cha Gwang, tạo nên những âm thanh khô khốc, lạnh lẽo.
Bên trong phòng, ánh đèn vàng mờ ảo không đủ để xua đi sự u uất. Han Soo-ah đứng đó, toàn thân ướt sũng, mái tóc dài bết lại bên đôi vai gầy đang run lên bần bật. Dưới chân cô, một vũng nước nhỏ đang loang ra trên tấm thảm lông cừu đắt đỏ.
Đối diện với cô, Cha Hyun-woo ngồi thong thả trên chiếc ghế da lớn. Anh mặc một bộ vest đen chỉnh tề, đôi chân dài vắt chéo, trên tay là ly rượu vang đỏ rực như máu. Ánh mắt anh sắc lẹm, mang theo sự tàn nhẫn và dục vọng không hề che giấu, quét qua thân hình mảnh mai của cô đang lộ rõ sau lớp áo sơ mi trắng sũng nước.
"Đã suy nghĩ kỹ chưa, tiểu thư Han?" - Giọng anh trầm thấp, mang theo sự giễu cợt cay đắng.
Soo-ah mím môi đến mức bật máu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu trên bàn. Đó là lệnh phát mãi toàn bộ tài sản của gia đình cô và lệnh bắt giữ cha cô vì tội gian lận tài chính — một cái bẫy hoàn hảo mà Cha Hyun-woo đã dày công giăng ra suốt mười năm qua.
"Nếu tôi ký... anh sẽ thực sự cứu cha tôi chứ?" - Cô khàn giọng hỏi.
Hyun-woo đặt ly rượu xuống, chậm rãi đứng dậy. Anh tiến lại gần cô, hơi thở mang theo vị nồng của rượu và mùi hương gỗ tuyết tùng áp sát vào thính giác của Soo-ah. Anh dùng ngón tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với gương mặt đẹp tạc tượng nhưng lạnh lẽo như băng của mình.
"Em không có quyền mặc cả với anh. Bản hợp đồng này không phải là một sự giao dịch công bằng. Nó là bản án chung thân dành cho em."
Anh nghiêng người, thì thầm vào tai cô, hơi nóng phả lên làn da nhạy cảm khiến Soo-ah rùng mình:
"Ký vào đó, em sẽ trở thành vật sở hữu của anh. Mười năm trước em nợ anh một mạng người, mười năm sau, anh muốn em phải dùng cả thể xác và linh hồn này để trả nợ. Em nghĩ anh sẽ để em chết dễ dàng vậy sao? Không, anh sẽ giam cầm em trong chiếc lồng này, để em nếm trải thế nào là sống không bằng chết."
Bàn tay Soo-ah run rẩy cầm lấy cây bút kim cương. Từng nét chữ của cô như những nhát dao đâm vào tim. Khi dấu chấm cuối cùng vừa kết thúc, cũng là lúc cô nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của ác quỷ.
Hyun-woo cầm lấy bản hợp đồng, thản nhiên xé nát lệnh phát mãi ngay trước mặt cô. Nhưng ngay sau đó, anh đột ngột vươn tay, thô bạo kéo cô vào lòng mình.
"Á!" - Soo-ah thốt lên một tiếng kinh hãi khi lưng cô đập mạnh vào bàn làm việc cứng ngắc.
Hyun-woo ép sát thân hình to lớn của mình lên người cô, một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn vào mái tóc ướt đẫm, ép cô phải ngửa cổ ra sau. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng, mà là ngọn lửa dục vọng điên cuồng đang bùng cháy.
"Hợp đồng đã ký, con mồi đã vào lồng. Soo-ah, đêm nay... bắt đầu trả nợ đi."
Anh không để cô kịp phản kháng, cúi xuống chiếm lấy đôi môi tái nhợt của cô trong một nụ hôn thô bạo, mang theo sự chiếm đoạt và hận thù tích tụ suốt mười năm. Mùi vị của nước mưa, vị đắng của rượu vang và vị mặn của những giọt nước mắt hòa quyện vào nhau, đánh dấu sự khởi đầu của một chuỗi ngày tăm tối trong cuộc đời Han Soo-ah.
Ngoài kia, tiếng mưa càng lúc càng lớn, che lấp đi tiếng nấc nghẹn ngào của người con gái đang bị ác quỷ nhấn chìm trong dục vọng cưỡng cầu.