MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưỡng YêuChương 15: ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG SỤP ĐỔ: NỖI ĐAU XÉ NÁT TÂM CAN

Cưỡng Yêu

Chương 15: ĐIỂM TỰA CUỐI CÙNG SỤP ĐỔ: NỖI ĐAU XÉ NÁT TÂM CAN

729 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa ngoài kia vẫn rả rích, nhưng bầu không khí trong căn phòng hầm lại đặc quánh sự chết chóc. Hyun-woo ngồi bất động bên cạnh giường, chiếc điện thoại trên tay anh vừa hiển thị một tin nhắn ngắn ngủi từ bệnh viện: "Bệnh nhân Han Tae-joon đã ngừng tim lúc 3 giờ sáng. Nguyên nhân: Sốc phản vệ do nhầm lẫn liều lượng thuốc."

Một sự "nhầm lẫn" quá đỗi hoàn hảo từ bàn tay của gia tộc Cha.

Soo-ah vừa tỉnh dậy sau cơn mê man, thấy bóng lưng Hyun-woo run rẩy, cô khẽ vươn tay chạm vào vai anh. "Hyun-woo... có chuyện gì sao? Cha tôi... ông ấy khỏe hơn rồi đúng không?"

Hyun-woo xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu và trống rỗng. Anh không nói thành lời, chỉ chậm rãi đưa điện thoại cho cô. Giây phút dòng chữ đập vào mắt, Soo-ah cảm thấy như toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực bị rút cạn. Cô không khóc, không hét lên, mà chỉ lặng lẽ ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo.

"Không... không thể nào... Hôm qua anh còn nói... ông ấy đã cử động được ngón tay mà..."

"Soo-ah, nghe anh nói..." Hyun-woo lao đến ôm lấy cô, nhưng cô đẩy anh ra bằng một sức mạnh phi thường.

"LÀ HỌ! LÀ GIA ĐÌNH ANH ĐÃ GIẾT ÔNG ẤY!" - Soo-ah gào lên, âm thanh xé toạc màn đêm tĩnh lặng. - "Anh nói anh bảo vệ tôi? Anh nói anh sẽ cứu cha tôi? Hóa ra sự sủng ái của anh chính là lưỡi hái tử thần của họ!"

Nỗi đau mất đi người thân cuối cùng, sự uất ức tích tụ suốt mười năm và cảm giác bị phản bội nổ tung. Soo-ah điên cuồng cào cấu lên lồng ngực Hyun-woo, móng tay cô ghim sâu vào da thịt anh, để lại những vết máu dài. Hyun-woo không né tránh, anh cứ để cô trút giận, nước mắt anh rơi xuống hòa cùng máu của chính mình.

"Đúng! Là lỗi của anh! Là anh không đủ sức bảo vệ em trước những con quỷ đó!" - Hyun-woo siết chặt cô vào lòng, mặc cho cô vùng vẫy. - "Nhưng Soo-ah, em nhìn xem... ngoài anh ra, em còn ai nữa không? Chú em giết em trai em, gia đình anh giết cha em... Trên thế gian này, em chỉ còn một mình anh thôi!"

Câu nói đó như một lời nguyền rủa tàn khốc nhất. Soo-ah đột ngột dừng lại, cả cơ thể cô mềm nhũn trong vòng tay anh. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: Điểm tựa cuối cùng của cô đã sụp đổ, và người đứng sau đống đổ nát đó, người duy nhất còn sót lại để cô bấu víu, lại chính là con quỷ đã giam cầm cô.

Cơn điên loạn biến thành sự tuyệt vọng cùng cực. Soo-ah bắt đầu cười một cách dại dột, rồi cô chủ động kéo áo sơ mi của Hyun-woo xuống, hôn lên những vết thương còn rỉ máu trên người anh một cách cuồng dại.

"Phải... tôi chỉ còn anh... Con quỷ đã giết sạch tất cả những người tôi yêu thương... giờ tôi chỉ còn có thể yêu anh thôi đúng không?"

Sự đau đớn biến chất thành dục vọng đen tối. Trong đêm tối nồng mùi tang tóc, Soo-ah chiếm lấy anh như một cách để trốn chạy thực tại. Cô cần sự xâm chiếm thô bạo của anh để cảm nhận mình còn sống, để nỗi đau thể xác lấn át đi sự trống rỗng trong linh hồn.

Hyun-woo đáp lại cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy xót xa. Anh chiếm hữu cô trên sàn nhà, giữa đống đổ nát của sự đổ vỡ. Mỗi cú thúc của anh đều mang theo lời thề nguyền độc địa: Em không thể đi đâu được nữa. Cho dù là địa ngục, chúng ta cũng sẽ cùng nhau xuống đó.

Sáng hôm sau, Soo-ah tỉnh dậy với đôi mắt không còn một tia sáng nào. Cô ngoan ngoãn để Hyun-woo đút cháo, ngoan ngoãn để anh mặc quần áo, như một con búp bê đã bị rút sạch linh hồn. Điểm tựa cuối cùng đã mất, và giờ đây, cô chính thức trở thành một phần cơ thể của Cha Hyun-woo — không thể tách rời, không thể chạy thoát, và cũng không còn gì để mất.