Bữa tiệc chính thức bắt đầu. Minh Triết trở lại sân khấu với gương mặt giả tạo, nắm tay Tử Yên tuyên bố về một đám cưới thế kỷ. Tử Yên đứng đó như một con búp bê không hồn, cho đến khi màn hình lớn phía sau sân khấu thay vì chiếu ảnh cưới, lại hiện lên một đoạn video sắc nét.
Trong video, Minh Triết đang cùng cô thư ký mây mưa kịch liệt, những lời lẽ nhục mạ gia đình họ Thẩm phát ra rõ mồn một. Cả hội trường xôn xao, Thẩm lão gia tức giận đến mức ngất xỉu.
Giữa cơn hỗn loạn, Leon bước ra như một vị thần cứu thế. Anh mặc bộ vest xám bạc lịch lãm, sải bước dài lên sân khấu. Không đợi Minh Triết kịp phản ứng, Leon tung một cú đấm móc khiến gã ngã văng ra sàn, máu mũi chảy ròng ròng.
"Thằng khốn! Mày là ai?" Minh Triết hét lên.
"Người sẽ thay mày chăm sóc Tử Yên." Leon lạnh lùng giẫm lên bàn tay đang đeo nhẫn của gã, lực mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc. Anh cúi xuống, thì thầm chỉ đủ cho gã nghe: "Cút khỏi Thượng Hải ngay lập tức, nếu không tao sẽ khiến mày biến mất vĩnh viễn."
Leon quay sang Tử Yên, ánh mắt anh ngay lập tức chuyển từ lạnh lùng sang dịu dàng đến cực điểm. Anh cởi áo khoác ngoài, bao bọc lấy bờ vai đang run rẩy của cô, rồi bế bổng cô lên trước hàng trăm ống kính máy ảnh.
"Đi thôi, về nhà của chúng ta."
Leon đưa cô đến một căn hộ Penthouse ẩn mình giữa trung tâm thành phố. Vừa bước qua cửa, anh đã đẩy cô vào tường, nụ hôn nồng cháy lại ập đến. Lần này, không còn sự kiềm chế nào nữa.
Leon nhấc chân cô lên, ép cô vòng qua hông mình. "Chị thấy chưa? Kẻ đó không xứng với chị. Chỉ có em... chỉ có Leon này mới yêu chị đến phát điên."
Anh cắn mạnh vào cổ cô, để lại một vết hickey đậm màu như một dấu ấn nô lệ. Bàn tay anh thô bạo xé toạc lớp váy lụa đắt tiền, để lộ cơ thể trắng nõn như ngọc của Tử Yên dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
"Leon... đừng..."
"Đừng gì? Đừng yêu chị hay đừng làm chị sung sướng?" Anh cười khàn, hơi thở nóng hổi lan tỏa. "Hôm nay, em sẽ cho chị biết thế nào là sự chiếm hữu của một người đàn ông."