MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Công Hoàng Hậu Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ PhúChương 285: Nguyệt Trì Lạc, em đã chọc giận anh (48 - 8)

Đặc Công Hoàng Hậu Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Chương 285: Nguyệt Trì Lạc, em đã chọc giận anh (48 - 8)

483 từ · ~3 phút đọc

Nhanh chóng chuẩn bị quần áo cho Đông Phương Tuyết, Nguyệt Trì Lạc chờ Đông Phương Tuyết mặc quần áo tử tế, sau đó hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, giúp Đông Phương Tuyết thắt sẵn cà vạt!

Đông Phương Tuyết vừa từ phòng rửa mặt bước ra thì nhìn quần áo đã sớm được đặt trên giường chờ hắn thay.

Thấy Nguyệt Trì Lạc đi chân không, hai hàng lông mày của Đông Phương Tuyết khẽ nhíu lại.

"Đã nói với em bao nhiêu lần, sàn nhà rất lạnh, sao lúc nào cũng quên mang dép vậy…...”

Không hề có ý trách cứ, chỉ là có chút thương yêu.

Cầm lấy dép tới, Đông Phương Tuyết ngồi xổm trên mặt đất nâng bàn chân Nguyệt Trì Lạc lên giúp cô mang vào.

Nguyệt Trì Lạc nở nụ cười tràn đầy hạnh phúc.

"Em đó. . . . ."

Đông Phương Tuyết thở dài, giọng tràn đầy cưng chiều hạnh phúc.

Cuộc sống của hai người, nhất là hai người yêu nhau, thật sự rất hạnh phúc.

Trong cuộc sống thường ngày, Nguyệt Trì Lạc cùng Đông Phương Tuyết đều không muốn tìm người giúp việc.

Dù sao đây cũng chỉ là cuộc sống của một gia đình bình thường, họ đều không hi vọng bất kỳ ai tới quấy rầy tới thế giới của hai người.

Cầm cà vạt lên, Nguyệt Trì Lạc đi cà nhắc tới, chăm chú tỉ mỉ thắt cà vạt cho người đàn ông của mình.

Hàng mi thon dài khẽ run Nguyệt Trì Lạc ngẩng đầu lên, từ độ cao của Đông Phương Tuyết nhìn xuống, bộ ngực của cô từ góc độ này thu hết vào mắt.

Những lúc như thế này, Đông Phương Tuyết không nhịn được ý cười nơi khóe miệng.

"Về sau, không được thắt cà vạt cho bất kỳ người đàn ông nào. Ngoại trừ anh ra, bất cứ ai cũng không thể. . . ."

Vuốt vuốt mái tóc của Nguyệt Trì Lạc, Đông Phương Tuyết nở nụ cười sáng rỡ đầy mê hoặc.

Nguyệt Trì Lạc làm như không nghe thấy.

Trước khi Đông Phương Tuyết bước ra cửa, cô lại không nhịn được nhắc nhở hắn: "Nhớ ăn sáng. . . ." Nếu không sẽ đau dạ dày.

"Chờ anh về."

Hôn Nguyệt Trì Lạc một cái thật nồng nàn, sau đó Đông Phương Tuyết mới ra cửa đi làm.

Nguyệt Trì Lạc đứng ở ban công nhìn theo cho đến khi xe Đông Phương Tuyết biến mất không nhìn thấy gì nữa, cô mới thu hồi ánh mắt.

Nguyệt Trì Lạc vào trung tâm thương mại đi dạo một vòng, cuối cùng vẫn hài lòng với chiếc cà vạt màu xám đậm nhất.

Chiếc cà vạt được dệt từ tơ tằm nổi vân hoa, kiểu dáng mới mẻ độc đáo, giá cả. . . . Không đáng nhìn.