MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Vụ Tình TrườngChương 3: Lưới bẫy

Đặc Vụ Tình Trường

Chương 3: Lưới bẫy

854 từ · ~5 phút đọc

Thành phố về đêm vẫn tĩnh lặng, nhưng với Lục Diệp và Hàn Dương, từng bước chân trên vỉa hè đều là thử thách. Họ vừa rời khỏi câu lạc bộ đêm, mang theo những bằng chứng quan trọng, nhưng không thể chủ quan. Kẻ thù đã nhận ra dấu hiệu bất thường, và mọi hành động sai sót đều có thể trở thành cái bẫy chết người.

“Chúng ta phải di chuyển qua các hẻm nhỏ, tránh camera trên đường phố chính,” Hàn Dương nói, giọng trầm nhưng dứt khoát. Cử chỉ của anh vẫn giữ khoảng cách vừa phải, nhưng bàn tay thỉnh thoảng khẽ chạm vào cánh tay cô như nhắc nhở: cảnh giác và phối hợp. Lục Diệp gật đầu, từng cơ bắp căng ra như chuẩn bị phản ứng bất kỳ tình huống nào.

Họ rẽ vào một con hẻm hẹp, ánh sáng chỉ le lói từ vài bóng đèn đường. Không gian tối khiến mọi âm thanh trở nên rõ rệt: tiếng giày gõ nhẹ trên nền xi măng, tiếng gió thổi qua các ống nước cũ, tiếng xe đi xa. Lục Diệp nhíu mày, tập trung quan sát mọi chi tiết xung quanh. Hàn Dương đi sát bên, đôi mắt quét qua mọi góc khuất, cơ thể luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía cuối hẻm. Hàn Dương lập tức che chắn cho Lục Diệp, tay nhẹ đặt lên vai cô, truyền đi một tín hiệu im lặng: chuẩn bị đối phó. Người kia dừng lại, ánh mắt dò xét, rồi nhanh chóng đi qua. Lục Diệp cảm nhận nhịp tim mình tăng tốc, nhưng vẫn giữ bình tĩnh. Đây không phải lần đầu cô đối mặt nguy hiểm, nhưng với Hàn Dương bên cạnh, cảm giác vừa hồi hộp vừa an tâm lan tỏa.

Họ tiếp tục di chuyển, đến gần một bãi đỗ xe cũ – điểm hẹn để chuyển giao thông tin với một đồng minh trong tổ chức. Hàn Dương kiểm tra thiết bị liên lạc, rồi thì thầm: “Người đồng minh này có thể cung cấp dữ liệu quan trọng, nhưng cảnh giác là trên hết. Chỉ cần một sơ suất, cả nhiệm vụ sẽ sụp đổ.”

Lục Diệp nhìn anh, cảm nhận sự nghiêm nghị và tinh thần trách nhiệm. Cô đáp: “Tôi hiểu. Chúng ta phải phối hợp ăn ý, không có chỗ cho sai sót.” Cử chỉ của cô vừa kiên quyết, vừa nhấn mạnh sự tin tưởng tuyệt đối vào Hàn Dương.

Khi đến bãi đỗ xe, một người đàn ông trung niên đứng chờ, khuôn mặt nghiêm nghị. Họ nhanh chóng trao đổi thông tin: USB chứa dữ liệu, các manh mối về kẻ chủ mưu và lịch trình các chuyến hàng. Lục Diệp giữ vai trò quan sát, ánh mắt lia khắp bãi xe, nhận diện mọi đối tượng khả nghi. Hàn Dương đứng gần cô, sẵn sàng phản ứng nếu có dấu hiệu bất thường.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh, Hàn Dương đặt tay lên lưng Lục Diệp, gần như vô thức. Ánh mắt anh nhìn cô, vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng, khiến cô cảm nhận một luồng cảm xúc lạ – vừa khao khát gần gũi, vừa an tâm trong sự hiện diện của anh. Cô khẽ nhắm mắt một giây, hít sâu, tập trung trở lại nhiệm vụ.

Khi nhận xong dữ liệu, họ rút lui, nhưng không ngờ đã lọt vào tầm ngắm của một nhóm người lạ. Hàn Dương lập tức kéo Lục Diệp vào một góc khuất, chuẩn bị chiến đấu. Những kẻ xâm nhập nhanh chóng tiến tới, nhưng Hàn Dương và Lục Diệp phối hợp ăn ý: Hàn Dương dùng kỹ năng đặc nhiệm hạ một người, Lục Diệp dùng bình xịt hơi cay, rồi cùng nhau thoát khỏi tình huống nguy hiểm.

Sau khi an toàn, họ tìm một nơi ẩn náu tạm thời. Lục Diệp ngồi xuống, tay chạm nhẹ vào cổ tay Hàn Dương – cử chỉ vô thức, nhưng đầy tín hiệu. Họ nhìn nhau, không nói lời nào, nhưng ánh mắt đủ để truyền tải thông điệp: tin tưởng và sự gần gũi ngày càng tăng. Trong thế giới nguy hiểm này, họ không chỉ là đồng đội, mà còn là điểm tựa tinh thần cho nhau.

Cơn mưa bắt đầu rơi, từng giọt nặng hạt rơi trên mái tôn. Hàn Dương mở áo khoác che cho Lục Diệp, ánh mắt anh nhìn cô nghiêm nghị nhưng chứa đựng một sự quan tâm tinh tế. Cô cảm nhận được sự ấm áp, sự bảo vệ và cả những rung động dần nảy sinh giữa họ.

Đêm hôm đó, hai đặc vụ biết rằng nhiệm vụ chưa kết thúc. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều là thử thách sống còn, và trong bối cảnh nguy hiểm ấy, tình cảm âm thầm giữa họ ngày càng trở nên rõ ràng. Sự phối hợp, sự tin tưởng và những khoảnh khắc gần gũi tinh tế hứa hẹn sẽ dẫn đến những cao trào hành động và tình cảm nồng nhiệt trong các chương tiếp theo.