MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDaddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều conChương 1115

Daddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều con

Chương 1115

511 từ · ~3 phút đọc

Chương 1108

Dương Tâm tin tưởng thuật thôi miên và thuật tạo mộng của mình. Trước đó cô khống chế Ân Doãn Duy nhưng không moi được tin gì từ anh ta, điều đó chứng tỏ cô đã suy nghĩ quá nhiều.

Lục Gia Bách quản lý Ám Long nhiều năm như vậy, chưa từng gặp phải chuyện gì.

Một Trưởng lão phản bội thôi mà, chắc hẳn sẽ không khiến anh bó tay chịu trói, thậm chí góp cả tính mạng.

Cô không được suy nghĩ miên man, không nên ngóng trông anh gặp chuyện không may.

“Tâm Tâm, sao con đứng đây thế? Xảy ra chuyện gì sao?”

Giọng nói của bà Lục vang lên, kéo Dương Tâm khỏi dòng suy nghĩ lửng lơ.

Cô bỗng chốc ngẩng đầu, nhìn thấy bà Lục sốt ruột, cô không khỏi nghi ngờ: “Con không sao, nhưng còn mẹ… mẹ sao thế ạ?”

Bà Lục hít sâu nhằm ổn định nhịp thở, sau đó thở dài: “Con nhóc Thanh Thanh nói là đi gặp bạn bè, mẹ nghĩ nếu nó cứ ru rú trong phòng bệnh sẽ không có lợi cho việc hồi phục sức khỏe, vậy nên mẹ đã đồng ý, nhưng đã qua một ngày rồi mà nó vẫn chưa về, ngay cả điện thoại cũng không gọi được.”

Không cần đoán, Dương Tâm cũng biết con bé đi đâu.

Tính cách con nhóc ấy không khác nào Hải Cẩn, như một sợi gân thẳng đuột tận đáy, một khi đã quyết định chuyện gì thì mười đầu trâu cũng kéo không nổi.

“Mẹ khoan hẵng gấp, con nhờ người điều tra những ai ra vào biên giới, xem thử có thể tìm được tung tích con bé hay không, sau đó… con gọi điện cho Tiểu Ca, nhờ cậu ấy để ý một chút, tám mươi phần trăm là con bé đến tìm cậu ấy rồi.”

“Vậy cũng tốt, mẹ biết con bận việc, con nhóc kia cứ gây chuyện với con. Đều do mẹ không dạy dỗ con gái tử tế, khiến con phải nhọc lòng lo lắng.”

Dương Tâm vươn tay ôm bà Lục, tựa đầu lên vai bà rồi mỉm cười: “Mẹ đừng nói vậy, Thanh Thanh là em gái con, là cô của mấy đứa Tùy Ý. Nếu mẹ còn khách sáo tức là không xem con như người một nhà.”

Bà Lục duỗi tay vỗ lưng cô, sau một hồi do dự mới thử nói: “Trên đời không có bố mẹ nào không sai, dù trước đây làm những chuyện quá đáng nhưng suy cho cùng họ vẫn cho con sinh mệnh.”

“Ngày trước mẹ đối đầu với con, không ít lần kết thù. Bây giờ con có thể tha thứ và gọi mẹ một tiếng mẹ, vì sao không thể tha thứ cho họ?”

“…”

Bảo cô tha thứ cho vợ chồng họ Thẩm sao?

Không sai, đó là bố mẹ ruột thịt của cô, vốn dĩ nên là người đáng tin cậy nhất, đáng để cho cô dựa vào, nhưng bây giờ họ chẳng khác gì người qua đường lạ lẫm, quả thực khiến người ta sinh lòng thổn thức.