MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDaddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều conChương 354

Daddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều con

Chương 354

472 từ · ~3 phút đọc

Chương 354

Quả nhiên, có thằng nhóc này, mẹ cậu không còn yêu cậu nữa.

Một kim vừa nãy cũng đâu có đâm chết thằng nhóc kia chứ?

Mẹ kiếp!

Dương Tâm không thèm để ý đến đôi mắt nhỏ buồn bã của cậu bé, sải bước đến bên giường, vươn tay đem cậu chủ Lục ôm vào trong lòng.

“Làm sao thế?”

Lục Minh không nói.

Bác sĩ bên cạnh nói: “Cậu chủ Dương vừa nãy giật cây kim của tôi, cắm thẳng vào mạch máu của cậu chủ Lục. Có thể đau, nhưng cô yên tâm là kim đã vào mạch máu rồi.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

Sau khi bác sĩ rời đi, Lục Gia Bách chào Dương Tùy Ý rồi rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.

Dương Tâm ôm chặt con trai, như ôm cả thế giới vào lòng.

Cô có chút nghẹn ngào nói: “Minh Minh, thực xin lỗi, là mẹ vô dụng, là do mẹ bắt tài, đánh mắt con.”

Cậu bé mỉm cười, nép vào vòng tay mẹ, bộ dạng vô cùng hạnh phúc.

“Không sao đâu, con ở nhà họ Lục được hưởng phúc mà mẹ, cũng không phải là bị ném vào đâu đó chịu ngược đãi, phải làm ăn xin ăn mày gì cả, mẹ tự trách cái gì chứ?”

Dương Tâm trong lòng thấy ám áp.

Các con của cô đều rất hiểu chuyện, chúng đều biết cách an ủi mẹ mình.

“Mẹ ơi, con là anh cả đúng không? Dương Tùy Ý phải gọi con là anh trai đúng không mẹ?”

“Phụt”

Dương Tâm không kìm được, trực tiếp cười ra tiếng.

Đoán được ý đồ của cậu bé, cô nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, con là anh cả, cho dù không phải đi nữa, chỉ cần mẹ nói phải thì là phải, thằng nhóc Dương Tùy Ý không dám không gọi một tiếng, không thì mẹ sẽ lột da nó.”

“Mẹ thật tốt.”

Ở bên ngoài.

Lục Gia Bách nhướng mày khi thấy Dương Tùy Ý đang dựa vào góc tường một cách nhàm chán.

Anh đi tới, vươn tay xoa đầu cậu bé, cười nói: “Bố cũng chiều con như vậy mà.”

Thằng nhỏ thấy ớn lạnh toàn thân, đánh vào tay bố mình một cái để thoát khỏi móng vuốt: “Lão cầu, bố làm con buồn nôn quá.”

“Ha ha.”

Quán cà phê góc phó.

Bên trong căn phòng trang nhã.

Hải Vy nhìn Ruth ở đối diện, tức giận nói: “Không phải nói cho cậu biết rồi sao, hiện tại chúng ta đều đang ở đầu sóng ngọn gió, tạm thời không nên gặp nhau là tốt nhất, sao cậu lại không nghe chứ.”

Ruth hơi cúi đầu xuống, một nụ cười nhếch qua khóe môi.

Người phụ nữ này cũng đủ đạo đức giả quá, cái gì một người chị em tốt cơ chứ, chẳng qua chỉ là chút tình cảm mỏng như ni lông có thể chọc thủng được thôi mà.