MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDaddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều conChương 907

Daddy lạnh lùng chiều vợ hơn chiều con

Chương 907

484 từ · ~3 phút đọc

Chương 900

Trần Uyên chậm rãi ngồi thẳng người, thấy anh ta nhấc nhẹ cánh tay, theo bản năng nhíu chặt hàng lông mày, vội vàng đưa tay ấn cánh tay anh ta trở về.

“Bây giờ anh thành ra thế này, anh bị ngốc rồi sao? Lại còn dám động đậy lung tung, có phải chê vết thương còn nhẹ quá, nên muốn bị thương nặng hơn phải không?”

Lâm Thanh nhìn cô cười, mặt mày ôn hòa: “Còn nói anh nữa chứ, không phải em cũng không biết quý trọng bản thân sao, mới sảy thai như vậy…”

Nói đến đây, anh ta bỗng nhiên dừng lại.

Chuyện này dường như hơi nhạy cảm, vừa nói ra lại đâm vào nỗi đau của hai người.

Trần Uyên đứng dậy đi đến tủ đầu giường, với lấy bình nước trên đó rót một ít nước ấm.

Lúc xoay người, thấy Lâm Thanh ngọ ngoạy muốn ngồi dậy, cô vội nhào tới đè anh ta xuống.

“Anh có thể yên tĩnh một chút, đừng ngọ ngoạy lung tung được không? Anh tưởng anh bị thương da thịt thôi sao? Tim bị rạch ra một lỗ, nếu không tịnh dưỡng cho tốt, có thể sẽ chết bất kỳ lúc nào.”

Dứt lời, cô đưa tay với lấy ống hút.

“Uống vậy đi, đừng hòng ngồi dậy nữa.”

“…”

Sau khi uống vài ngụm nước ấm bằng ống hút, xoa dịu cổ họng khô khốc, anh ta ngây ngốc nhìn Trần Uyên, xuýt xoa nói: “Vẫn còn được gặp em, tốt thật.”

Trần Uyên khẽ quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Sau này đừng như vậy nữa, ân huệ lớn quá em trả không nổi, bây giờ chúng ta đã ly hôn rồi, giữa hai người không còn dính líu gì nữa. Anh không phải là chồng em, em cũng không phải vợ anh, giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Anh không cần dấn thân vào nguy hiểm lấy mạng ra bảo vệ như vậy, em không đáng để anh làm vậy.”

Lâm Thanh không nhịn được phì cười: “Người phụ nữ như em cũng nói chuyện thẳng thừng thật, bây giờ anh còn là người bệnh đó, nằm trên giường không động đậy được, em không thể nói vài lời tốt đẹp an ủi anh được sao?

Mở miệng ra là anh không phải chồng em, em không phải vợ anh, vội vàng phủi sạch quan hệ, làm anh ngột ngạt thêm, thái độ giống như em thì anh còn dưỡng thương kiểu gì được? Đang sống sờ sờ cũng có thể bị em làm cho tức chết.

Dù sao thì anh cũng cứu mạng em, cho dù là một người xa lạ, đối xử với ân nhân cứu mạng cũng không nên có thái độ lạnh lùng như em chứ?”

Trần Uyên mím môi, cũng nhận ra được giọng điệu của mình hơi dữ.

Cô đang giận người đàn ông này không biết quý trọng mạng sống của mình.