Gương mặt Giang Chấn tối sầm, răng hắn nghiến chặt ken két, những đường gân nổi lên dọc theo cơ mặt, cổ và cánh tay, sát khí quanh người tỏa ra ngút trời. Cơn thịnh nộ của hắn đã đạt đến đỉnh điểm mà tất cả vệ sĩ của hắn cũng phải run sợ."Vậy đấy, Chấn. Em đã mong rằng đứa bé là con của anh để em có thể tiếp tục lưu lại bên cạnh anh. Nhưng không ngờ chỉ một lần với Dư Thành, em lại dính." Lôi Dĩ Hằng ngồi yên như bất động, ánh mắt vô hồn và thẫn thờ, chỉ có khuôn miệng cử động - cử động theo những lời nói đã được Lâm Hy sắp xếp trước.Tiếng rơi vỡ vang lên ngay bên tai chị, Giang Chấn tức giận đến mức cầm lấy chiếc gạt tàn ném mạnh vào chân tường, từng mảnh thủy tinh rơi vương khắp nơi, âm thanh như muốn xé rách cả tâm can chị.Giang Chấn vẫn không mở miệng mắng chửi chị một câu.