Lâm Phong bị tiếng hét thất thanh của Barbara từ dưới tầng một vọng lên, giật mình đứng bật dậy khỏi bàn làm việc. Cô vội lao ra khỏi cửa phòng, sải bước dài xuống dưới tầng một.Cuối cùng, cô chỉ chứng kiến viễn cảnh Barbara nằm sõng soài dưới sàn đất, máu đỏ nhuộm đống giấy tờ rơi lả tả xung quanh, mắt của Barbara nhắm chặt, lịm đi. Lâm Phong hoảng hốt chạy lại, tái mặt nâng Barbara lên. "Này, Barbara! Tỉnh dậy đi, này!" Lâm Phong thật sự sốt ruột đến hoảng loạn, vội vàng quay sang nhìn mấy người giúp việc sợ sệt đứng nấp sau tường, hét ầm lên. "Nhìn cái gì? Mau gọi cấp cứu cho tôi!"Mấy người giúp việc kia mới sực giật mình, vội vàng kháo nhau đi gọi cấp cứu.Lâm Hy đứng nhìn Lâm Phong bất lực ôm lấy Barbara, cười cợt. "Ai bảo cô ta không biết điều... Chỉ là một con chó mà cũng dám coi thường tôi ư..."