Nói cho cùng, đây là chuyện vô cùng riêng tư của mỗi người, rất khó để mở lời, nếu không thì sao lại có sự tồn tại của những người đồng tính kín chứ.
Cố Mộng Kỳ ăn no rồi, đầu óc cũng minh mẫn hơn, cô nhanh chóng phản ứng:
Tổng giám đốc, hay là...
Thật ra chính tôi cũng khá bối rối về phương diện này. Sầm Lê suýt nữa bị cô giành nói trước, hít một hơi rồi nói tiếp, Cần có người giúp tôi phán đoán một chút.
Cố Mộng Kỳ nhìn quanh một vòng, quán cà phê bây giờ ngoài họ ra thì không còn ai khác, người này là ai thì không cần nói cũng biết.
Được, được thôi, nếu tổng giám đốc đã nói vậy...
Cố Mộng Kỳ dè dặt gật đầu, rửa tai lắng nghe.
Gần đây, luôn có người gửi hoa đến văn phòng của tôi.
Còn có chuyện này sao? Sao cô không biết nhỉ?
Cố Mộng Kỳ mở to mắt nhớ lại một lúc, không có ấn tượng gì, cô kìm nén ham muốn hỏi An Tiều, tiếp tục lắng nghe.
Nhưng Sầm Lê chỉ thở dài một hơi, trông có vẻ như đang phải chịu đựng lắm.
Cô có biết đối phương là ai không ạ? Cố Mộng Kỳ ra vẻ sâu sắc, một tay chống lên bàn, một tay đưa lên gọng kính, nhưng cô quên mất hôm nay mình đeo kính áp tròng, nên chỉ sờ vào khoảng không, đành dùng khớp ngón tay cọ cọ lên má.
Sầm Lê gật đầu: Là một khách hàng từng hợp tác trước đây, một quý cô.
Hửm?
Cố Mộng Kỳ chớp chớp mắt, lập tức nghĩ, chẳng phải chuyện tổng giám đốc muốn nói với cô chính là chuyện này sao.
Bạn cùng phòng đại học của tôi cũng vậy, ban đầu lúc nào cũng như hình với bóng, tôi còn tưởng chúng tôi là bạn thân, kết quả sau này có một ngày cô ấy đột nhiên tỏ tình với tôi.
Oa.
Tình tiết trên mạng đã thành hiện thực, Cố Mộng Kỳ nắm chặt tay, sao lại có chút phấn khích thế này?
Hồi cấp ba, cũng có bạn nữ viết thư tình cho tôi, gửi bài cho đài phát thanh của trường này nọ...
Những lời nửa thật nửa giả được Sầm Lê nói ra rất trôi chảy, lọn tóc quấn quanh đầu ngón tay, đúng lúc để lộ ra vài phần phiền muộn, nếu để Tô Tiêu Âm nhìn thấy, chắc chắn sẽ lôi cô vào giới giải trí cho bằng được.
Tôi vẫn luôn thấy kỳ lạ, chẳng lẽ trông tôi rất cong sao? Ánh mắt cô dừng trên gò má Cố Mộng Kỳ, ý cười như ẩn như hiện bên môi, Tôi muốn nghe suy nghĩ của em, dù sao thì trong mắt tôi, em chính là tấm gương, là chuẩn mực, là cây bạch dương nhỏ chất lượng cao, tôi nên học hỏi em nhiều hơn.
Trái tim hóng chuyện của Cố Mộng Kỳ đột ngột dừng lại, vô cớ nhận được một danh hiệu vinh dự, đáng lẽ nên vỗ tay ăn mừng cho bản thân, chỉ tiếc là không đúng lúc.
Đây, đây đây đây...
Hiểu lầm trời ơi đất hỡi!
Lẽ ra cô nên phủ nhận, nhưng trực giác mách bảo có cái bẫy ở đây, đôi môi mấp máy, đầu óc quay cuồng đến sắp bốc khói.
Không, không đúng, một gái thẳng như cô thì lấy đâu ra ra-đa cong chứ, đây chẳng phải là có bệnh thì vái tứ phương sao?
Nguy hiểm thật, suýt nữa thì bị lừa rồi.
Cố Mộng Kỳ nhắm chặt mắt, khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã trong veo.
Tổng giám đốc, chuyện này làm khó tôi quá, tôi cũng không hiểu những chuyện này đâu ạ.
Sầm Lê nhướng mày, không tồi, phản ứng rất nhanh.
Nhưng mà, nếu cô thực sự lo lắng, tôi có một người bạn rất rành về chuyện này, biệt danh của cậu ấy là "ra-đa cong di động", để cậu ấy nhìn một cái, bất kể là cô hay những người xung quanh cô, chắc chắn đều có thể phân biệt rõ ràng, biết đâu còn cho được vài lời khuyên.
Cố Mộng Kỳ nói xong, trong đầu vang lên tràng pháo tay muộn màng cho chính mình, vừa giúp tổng giám đốc giải quyết nỗi lo, vừa tìm việc cho Vu Tầm An, cô đúng là suy nghĩ chu toàn thật.
Thật sao? Vậy thì tốt quá, hay là sau giờ làm hôm nay nhé? Tôi vừa hay có thời gian rảnh. Sầm Lê thuận miệng đồng ý, mục đích của cô đã đạt được, kết giao thêm một người cung cấp thông tin, dù sao cũng không thiệt.
Hôm nay ư?
Quả không hổ là tổng giám đốc, năng lực hành động miễn chê.
Thật đáng thương cho những người theo đuổi, đây chính là số phận khi yêu phải gái thẳng.
Cà phê đã nguội, Cố Mộng Kỳ dời chiếc cốc sang một bên, bóp nhẹ ngón tay.
Vẫn là rất tò mò, tổng giám đốc có suy nghĩ gì về những người theo đuổi này?
Đơn thuần là thấy phiền, hay là chán ghét... thậm chí là ghê tởm?
Bên ngoài người dần đông lên, những người đến vào lúc này đều là chuyên gia đi sát giờ, tạo thành một sự tương phản với vẻ thong dong của hai người.
Cũng không còn sớm nữa, hôm nay đến đây thôi. Sầm Lê điều chỉnh về trạng thái đi làm, nụ cười điềm nhiên dịu dàng vững vàng treo bên môi, Sau này chúng ta lại từ từ nói chuyện.
A, ồ... vâng ạ.
Cố Mộng Kỳ không kịp nghĩ gì khác, cô vừa liếc nhìn thời gian, phát hiện chỉ còn năm phút nữa là đến giờ, sắp không kịp quẹt thẻ rồi.
Tiền chuyên cần của cô!
Vội vàng thu dọn đồ đạc chạy ra cửa, Cố Mộng Kỳ đột nhiên nhớ ra Sầm Lê vẫn còn ở đó, quay đầu lại thấy cô ấy vẫn thong thả không hề vội, cô lại lóc cóc chạy về.
Tổng giám đốc, chúng ta sắp muộn rồi!
Sầm Lê vẫn không vội không vàng: Ừm, không sao, em cứ...
Cô chưa nói hết lời, ngẩng đầu lên đã thấy cô gái này vẻ mặt nghiêm túc, nhất thời không nói nên lời.
Làm cô cứ tưởng trễ giờ là chuyện gì nghiêm trọng lắm.
Sầm Lê suy nghĩ một chút, thăm dò hỏi:
Vậy chúng ta?
Cố Mộng Kỳ không thích lề mề, thấy Sầm Lê đã cầm đồ đạc lên hết, cô liền nắm lấy tay cô ấy, co giò chạy thẳng đến chỗ máy quẹt thẻ.
Tít... tít...
Quẹt thẻ thành công vào những giây cuối cùng, Cố Mộng Kỳ dừng lại thở hổn hển, ánh mắt liếc thấy đôi giày cao gót dưới chân mình, sau khi phản ứng lại, cô hít một ngụm khí lạnh.
Cô vậy mà lại bắt tổng giám đốc đi giày cao gót phải chạy, không muốn sống nữa à?
Tổng giám đốc người ta lẽ nào lại thiếu chút tiền thưởng chuyên cần này sao.
Trong lòng Cố Mộng Kỳ thấp thỏm không yên, vội vàng nhìn sắc mặt của Sầm Lê.
Sầm Lê cúi người chống tay lên đầu gối, bờ vai run rẩy, không đứng thẳng dậy nổi.
Tổng, tổng giám đốc? Cô không sao chứ ạ? Cố Mộng Kỳ vội vàng tiến lên đỡ cô dậy, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, mùa đông còn chưa đến mà tim đã lạnh ngắt rồi.
Đợi Sầm Lê ngẩng đầu lên, nhìn thấy biểu cảm của cô ấy, Cố Mộng Kỳ ngây người ra.
Hả? Không khó chịu sao? Sao lại đang cười?
Sầm Lê đã lấy lại sức, hơi thở cũng không gấp, xua tay an ủi: Đừng lo, trước đây tôi hay đi công tác bên ngoài nên đã luyện qua rồi.
Cố Mộng Kỳ ngậm miệng lại, cô toàn làm những chuyện thừa thãi.
Cùng nhau vào thang máy, hai người vai kề vai, Sầm Lê phả hơi vào tai cô: Cảm ơn em nhé, cùng bạn bè chạy đua với thời gian, lâu lắm rồi tôi mới được trải nghiệm cảm giác này.
Cố Mộng Kỳ cười gượng, cũng không cần phải trải nghiệm thêm đâu ạ.
Về chỗ làm, Cố Mộng Kỳ giải quyết bản thảo của ngày hôm qua trong nháy mắt, Sầm Lê duyệt xong liền đi trao đổi với khách hàng, khách hàng vô cùng hài lòng, duyệt ngay lần đầu, Cố Mộng Kỳ nhìn phản hồi của khách mà ngồi cười ngây ngô tại chỗ.
Tháng này có thành tích rồi, vui quá đi ha ha ha ha ha.
Trưa ăn cơm, An Tiều bưng khay cơm ngồi xuống trước mặt cô, sắc mặt thảm đạm.
Tớ sắp bị hành hạ đến điên rồi, tớ không muốn làm nữa.
Cố Mộng Kỳ đã quen rồi, từ lúc Sầm Lê nhậm chức, cậu ấy cứ dăm ba bữa lại lải nhải hai câu này.
Tiếc là người nhà cậu ấy không cho, nghe nói Sầm Lê cũng nhận được lệnh từ cấp trên, hình như có chút quan hệ với nhà cậu ấy.
Động tác của Cố Mộng Kỳ chậm lại, do dự một lúc rồi hỏi cậu ấy: Gần đây có ai gửi hoa đến văn phòng không?
An Tiều: Hả? Không rõ, không quan tâm, chuyện này phải hỏi mấy bà nhiều chuyện trong văn phòng ấy, cậu cũng biết mà, tớ với họ đâu có hợp nhau.
Sao thế? Người yêu cậu định gửi hoa cho cậu à? An Tiều cười hì hì, rất không đứng đắn.
Tớ làm gì có người yêu chứ... Cố Mộng Kỳ lẩm bẩm.
Vậy mà cậu còn hỏi... Chết tiệt, Sầm Lê... An Tiều liếc thấy người ở phía đối diện đứng dậy định đi, nhìn kỹ lại, không ngờ lại là ôn thần.
Trời ạ, vừa rồi mình đâu có nói xấu Sầm Lê đâu nhỉ?
Sầm Lê dường như không để ý phía sau, cứ thế rời đi, dọc đường thu hút vô số ánh nhìn.
Cố Mộng Kỳ cũng giật mình, cơm cũng chẳng còn tâm trạng ăn nữa.
Lúc về văn phòng, vừa hay gặp cô thư ký đang ôm một bó hoa vào thang máy.
An Tiều kinh ngạc, liếc nhìn Cố Mộng Kỳ, tò mò hỏi cô thư ký: Chị ơi, ai tặng hoa cho chị thế ạ, đẹp quá.
Cô thư ký lắc đầu: "Không phải cho chị đâu, là của tổng giám đốc đấy, gần đây cứ có người gửi tới, tổng giám đốc không muốn nên toàn vứt cho bọn chị, văn phòng chị sắp không còn chỗ để nữa rồi, các em có muốn không? Lấy vài cành cắm trên bàn, cũng thơm lắm."
An Tiều không biết khách sáo, ngắt lấy ba bốn bông, chia cho Cố Mộng Kỳ.
Cố Mộng Kỳ nhận lấy xem, đau cả đầu.
Trong đó có bao nhiêu loại, lại cố tình chọn cho cô hai cành hoa bách hợp.
Cảm ơn chị ạ.
Đợi cô thư ký rời đi, An Tiều cảm thán:
"Giỏi thật đấy, đuổi theo đến tận đây luôn."
Đuổi đến đây?
An Tiều: "Ừ, lúc cô ấy còn ở trụ sở chính đã bị người ta bám riết rồi, không ngờ trốn đến đây mà vẫn bị tìm thấy."
Cố Mộng Kỳ cắn môi, thảo nào, gặp chuyện này ai mà không phiền chứ.
Không liên quan đến giới tính, có những người dù bị từ chối vẫn cứ dây dưa không dứt, mặt dày hơn cả tường thành.
Nhắc đến chuyện này, cô vẫn chưa nói với Vu Tầm An.
Lôi tài khoản đã bị chặn cả đêm ra khỏi danh sách đen, phát tín hiệu làm hòa.
[Đồng chí, dạo này cậu khỏe không?[
Vu Tầm An: [Cảm ơn đồng chí đã quan tâm, tôi khỏe lắm, có chuyện gì không?]
Cố Mộng Kỳ tìm một cái cốc không dùng đến để cắm hoa, nhân lúc tạm thời rảnh rỗi, vội vàng gõ chữ.
[Buổi chiều có rảnh không? Mời cậu ăn cơm.]
Vu Tầm An: [Chúng ta ăn riêng có phải không ổn lắm không? Chúng ta phải tránh hiềm nghi chứ.]
Cố Mộng Kỳ nghe câu này thấy quen tai, nghĩ mãi mới nhớ ra là chính mình đã nói.
Chịu thua luôn, đúng là thù dai.
[Không chỉ có hai chúng ta đâu.]
Vu Tầm An: [?]
[Còn có tổng giám đốc của tớ nữa.]
Vu Tầm An trả lời trong một nốt nhạc: [Có rảnh, lát nữa tớ qua đón cậu, đừng có nói với tớ là phải tăng ca đấy nhé.]
Đồng ý nhanh như vậy, đúng là có ý đồ đen tối.
Tiểu Kỳ, chỗ tớ nhiều hình quá làm không xuể, cậu đang rảnh, giúp tớ với. La Tư Vũ lại dùng chiêu cũ, lời còn chưa nói hết đã gửi qua hai tấm hình làm dở, Nhanh lên nhé, trưởng phòng cần trong hôm nay đấy.
A... tớ... - Bây giờ mới đưa cho cô, trước giờ tan làm chắc chắn không giải quyết xong được.
Sao thế? Đây đều là công việc trong nhóm chúng ta mà, thời gian trước cậu cứ mải mê vào chuyện khác, chẳng phải công việc đều dồn lại rồi sao. La Tư Vũ lật mặt rất nhanh, đẩy việc cũng rất sạch sẽ.
Cố Mộng Kỳ nhìn quanh văn phòng, những người khác đều đang cắm đầu làm việc, không màng đến chuyện bên ngoài.
Cãi nhau trong văn phòng thì khó coi lắm, La Tư Vũ lại có hình tượng siêng năng, tài giỏi trong mắt lãnh đạo, còn có chút chống lưng, Cố Mộng Kỳ không đấu lại.
Hết cách rồi, đành coi như là tích lũy kinh nghiệm vậy.