MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 14: LỜI THỀ DƯỚI GỐC TRÀ NGUYÊN THỦY

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 14: LỜI THỀ DƯỚI GỐC TRÀ NGUYÊN THỦY

2,406 từ · ~13 phút đọc

Thung lũng Nguyên Thủy giờ đây bao phủ trong một màn lụa trắng mỏng manh của sương sớm, cái thời khắc mà vạn vật còn đang lơ mơ giữa giấc nồng và những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang cố gắng xuyên qua tán lá rừng già dày đặc. Những tiếng hót của loài chim lạ mang bộ lông ngũ sắc vang lên lảnh lót, hòa cùng tiếng róc rách của dòng suối bạc chảy quanh hồ trung tâm. Đây là một thế giới nằm ngoài sự vận động của thời đại, nơi mà những ồn ào của động cơ hơi nước hay sự náo nhiệt của những đô thị đang vươn mình bằng bê tông cốt thép chỉ còn là những ký ức xa xôi, mờ nhạt như một giấc chiêm bao.

Lâm đứng bên bờ hồ, đôi bàn tay thô ráp của một người từng cầm súng suốt mấy thập kỷ giờ đây đang nâng niu một nhành trà non. Anh đã quyết định rũ bỏ bộ cảnh phục, rời xa những căn phòng thẩm vấn ngột ngạt và những tập hồ sơ vụ án chất chồng để ở lại nơi này. Gương mặt Lâm đã hằn sâu những nếp chân chim, râu quai nón cũng đã bạc trắng như sương muối, nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ thanh thản đến thế. Anh không còn phải đối diện với những kẻ thủ ác đầy lòng tham, mà mỗi ngày đều được chứng kiến sự sinh sôi kỳ diệu của sự sống thuần khiết.

“Chú Lâm, chú lại dậy sớm hơn cả những chú chim rừng rồi.”

Gia Bảo bước ra từ căn chòi nhỏ dựng bằng gỗ trà cổ thụ ven hồ. Cậu thiếu niên mười ba tuổi ngày nào giờ đây đã mang dáng dấp của một người đàn ông trưởng thành, dù tuổi đời của cậu vẫn còn rất trẻ. Khí chất của Gia Bảo ngày càng trở nên tĩnh lặng và sâu thẳm, giống như mặt hồ bạc phía sau lưng. Đôi mắt cậu vẫn trong suốt, nhưng bên trong dường như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu trí tuệ của những linh hồn gác vườn tiền nhiệm.

Lâm quay lại mỉm cười, một nụ cười không còn gợn chút ưu phiền. “Ở nơi này, giấc ngủ không còn là sự trốn tránh thực tại nữa, Gia Bảo ạ. Chú thức dậy sớm chỉ vì không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc đóa Nguyên Thủy tỏa hương đầu ngày. Cháu xem, hạt giống cháu gieo năm trước giờ đã thực sự làm chủ cả thung lũng này rồi.”

Họ nhìn về phía gò đất giữa hồ. Cây trà Nguyên Thủy giờ đây đã cao quá đầu người, thân cây lấp lánh như khảm ngọc, và những đóa hoa nhị sắc trắng đỏ nhưng không tách biệt mà hòa quyện vào nhau tạo thành một sắc hồng hổ phách mê hoặc. Mùi hương của nó không nồng nặc như hoa trà đỏ của Hội đồng, mà thanh tao, dịu nhẹ, len lỏi vào từng tế bào phổi khiến người ta cảm thấy tâm hồn được gột rửa sạch mọi oán hận.

“Nó đang gọi cháu, chú Lâm.” Gia Bảo thầm thì, mắt nhìn đăm đăm vào bông hoa lớn nhất đang rung rinh trong gió. “Giai đoạn ngủ yên của nhân gian sắp kết thúc. Những rung cảm từ thế giới bên ngoài đang truyền về đây. Những tập đoàn dược phẩm mà chú từng truy đuổi, chúng không hề biến mất. Chúng chỉ đang thay hình đổi dạng, khoác lên mình lớp áo của sự nhân đạo để tiếp tục tìm kiếm dòng máu của cha cháu.”

Lâm siết chặt nắm đấm, bản năng của một người cảnh sát trỗi dậy trong thoáng chốc. “Chúng sẽ không bao giờ tìm thấy lối vào đây. Chú đã xóa sạch mọi dấu vết, và sương mù của thung lũng sẽ bảo vệ chúng ta.”

“Sương mù chỉ bảo vệ được những người có tâm hồn thiện lương.” Gia Bảo lắc đầu. “Lòng tham của con người là thứ vũ khí sắc bén nhất, nó có thể cắt đứt cả màn sương dày nhất. Chú Lâm, chú đã dành cả đời để bảo vệ công lý của con người. Còn cháu, cháu phải bảo vệ công lý của tự nhiên.”

Gia Bảo bước ra giữa hồ, đôi chân cậu lướt nhẹ trên mặt nước mà không hề làm gợn sóng, như thể cậu đang đi trên một tấm gương khổng lồ. Khi cậu đứng trước gốc trà Nguyên Thủy, cậu đặt tay lên thân cây lạnh toát. Một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên, nối liền từ tâm trái đất xuyên qua gốc trà lên tận đỉnh đầu Gia Bảo rồi phóng thẳng vào không trung.

Cùng lúc đó, tại thành phố xa xôi, nơi những tòa nhà chọc trời đang rực rỡ ánh đèn neon, An bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Bắc. Cô đang đứng ở ban công hiệu sách phố Hoài Cổ, tay cầm một chén trà đã nguội lạnh. Một cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng cô, một sự liên kết huyết thống mạnh mẽ đang thôi thúc.

“Gia Bảo... con đang làm gì vậy?” An thầm thì vào màn đêm.

Cô biết rằng sự yên bình mười năm qua chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn. Những tập đoàn lớn như Thiên Đỉnh không bao giờ từ bỏ một mỏ vàng sinh học. Chúng đã âm thầm xây dựng những phòng thí nghiệm ngầm ngay dưới lòng thành phố, nơi chúng cố gắng nhân bản vô tính những tế bào hoa trà đỏ mà chúng đã bí mật thu thập được từ đống đổ nát của tòa tháp Thiên Đỉnh năm xưa.

Bất chợt, tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên phía dưới hiệu sách. An vội vã đi xuống. Đứng trước cửa là một người đàn ông mặc vest đen, hơi thở hổn hển, trên tay cầm một chiếc vali kim loại. An nhận ra ông ta – đó là Nam, người cộng sự cũ của Lâm trong tổ chức "Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng".

“An! Cô phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Nam nói, giọng run rẩy vì lo sợ. “Chúng đã tìm ra vị trí của thung lũng. Không phải bằng bản đồ, mà bằng một loại sóng siêu âm có thể dò tìm sự dao động của năng lượng sinh học. Chúng đang điều động một đội quân tư nhân với những vũ khí công nghệ cao nhất mà chúng ta có thể tưởng tượng được.”

An bàng hoàng: “Làm sao chúng có được công nghệ đó?”

“Thiên Đỉnh đã sáp nhập với những tập đoàn công nghệ quân sự từ phương Tây.” Nam mở chiếc vali, bên trong là những hình ảnh vệ tinh vừa được chụp lại. “Nhìn xem, những con tàu bay không người lái đang tập trung về phía biên giới phía Bắc. Chúng không cần lối đi bộ. Chúng sẽ tấn công từ trên không.”

An cảm thấy tim mình thắt lại. Lâm và Gia Bảo đang ở đó, giữa một thung lũng không có vũ khí phòng thủ hiện đại. Sự hy sinh của Trình mười năm trước dường như lại một lần nữa đứng trước nguy cơ bị chà đạp.

“Tôi phải đi cảnh báo cho họ!” An vớ lấy chiếc áo khoác.

“Không kịp đâu.” Nam ngăn lại. “Hệ thống liên lạc đã bị chúng gây nhiễu toàn bộ vùng phía Bắc. Chúng ta chỉ có một cách duy nhất: Kích hoạt hệ thống phản tín hiệu từ chính căn hầm của Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng năm xưa. Nhưng nơi đó đã bị Thiên Đỉnh chiếm đóng và biến thành một phần của mạng lưới an ninh của chúng.”

An nhìn vào mắt Nam. Cô thấy trong đó một sự tuyệt vọng nhưng cũng có một tia sáng của sự liều lĩnh. Cô chợt nhớ đến lời của Lão Hạc: “Máu của nhà họ Lê không chỉ để tha thứ, mà còn để kiến tạo.”

“Đưa tôi đến đó.” An nói chắc nịch. “Tôi mang trong mình dòng máu của Trình, và tôi biết cách điều khiển hệ thống năng lượng của hoa trà. Nếu chúng dùng hoa trà để tấn công, tôi sẽ dùng hoa trà để chặn đứng chúng.”

Trong khi đó, tại thung lũng Nguyên Thủy, không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Gia Bảo cảm nhận được sự xâm nhập của những thực thể kim loại đang bay trên tầng mây cao nhất. Cậu quay sang nhìn Lâm, người đang cầm thanh kiếm gỗ trà cổ thụ, chuẩn bị cho một cuộc chiến không cân sức.

“Chú Lâm, hãy đưa tất cả những người dân làng trú ẩn vào sâu trong hang đá. Cháu sẽ ở lại đây.”

“Không đời nào chú bỏ cháu lại!” Lâm gắt lên. “Chú đã hứa với An và Trình là sẽ bảo vệ cháu bằng mọi giá.”

“Chú không hiểu sao? Cháu không cần sự bảo vệ theo cách của con người.” Gia Bảo mỉm cười, một nụ cười vừa bi thương vừa uy nghiêm. “Gốc trà này cần một sự hiến dâng để kích hoạt hàng rào bảo vệ cuối cùng. Cha cháu đã hiến dâng mạng sống, mẹ cháu đã hiến dâng dòng máu. Còn cháu... cháu sẽ hiến dâng sự tồn tại vật chất của mình để hòa nhập làm một với thung lũng này.”

Lâm bàng hoàng, anh buông thõng thanh kiếm. “Gia Bảo, cháu nói gì vậy? Cháu sẽ... tan biến như cha cháu sao?”

“Không phải tan biến, mà là trở thành vĩnh cửu.” Gia Bảo bước lại gần Lâm, đặt tay lên vai người chú đã nuôi nấng mình mười năm qua. “Chú hãy nhìn xem thế giới ngoài kia. Nó đang kiệt quệ vì lòng tham. Nếu thung lũng này bị chiếm, loài người sẽ thực sự trở thành những con rối không linh hồn. Cháu không chết, chú Lâm ạ. Cháu chỉ chuyển sang một hình thái khác để canh giữ hòa bình cho mọi người.”

Từ trên bầu trời, những chiếc máy bay không người lái đen ngòm bắt đầu xé toạc màn sương mù, phóng xuống những quả tên lửa mang theo đầu đạn chứa chất độc hóa học nhằm tiêu diệt mọi sự sống hữu cơ trong thung lũng.

Gia Bảo không hề nao núng. Cậu bước lên đỉnh gò đất, ngay sát gốc trà Nguyên Thủy. Cậu dang rộng hai tay, toàn thân phát ra một luồng ánh sáng trắng bạc rực rỡ đến mức khiến những chiếc camera hồng ngoại trên máy bay bị cháy hỏng ngay lập tức.

“Hỡi linh hồn của vạn vật, hãy nghe lời gọi của ta!”

Gia Bảo hét lớn, giọng cậu vang vọng khắp núi rừng, át cả tiếng nổ của động cơ máy bay. Ngay lập tức, từ khắp thung lũng, hàng tỷ cánh hoa trà trắng từ dưới mặt đất trồi lên, bay vút lên không trung tạo thành một tấm lưới bảo vệ khổng lồ, cứng hơn cả kim cương. Những quả tên lửa chạm vào tấm lưới và nổ tung vô hại, khói lửa bị những cánh hoa hút sạch và chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng thung lũng.

Lâm đứng dưới gốc cây, anh thấy cơ thể Gia Bảo đang dần trở nên trong suốt. Những sợi tơ vàng kim từ gốc trà quấn lấy cậu, nhưng không phải để cầm tù, mà để bảo bọc.

Cùng lúc đó, tại căn hầm bí mật ở thành phố, An đã đột nhập thành công vào phòng điều khiển trung tâm. Cô đặt bàn tay đầy máu của mình lên bảng mạch sinh học mà Thiên Đỉnh đang sử dụng để điều khiển đội quân không người lái.

“Hết giờ rồi, những kẻ tham lam!”

Máu của An chạm vào hệ thống, tạo ra một sự quá tải năng lượng toàn diện. Những màn hình máy tính của tập đoàn Thiên Đỉnh bùng cháy, hệ thống điều khiển đội quân bay phía Bắc bị ngắt kết nối đột ngột. Những chiếc máy bay không người lái mất phương hướng, lao vào nhau nổ tung trên những dãy núi đá.

Tại thung lũng, ánh sáng từ người Gia Bảo đạt đến đỉnh điểm. Một tiếng chuông ngân vang vọng lên từ hồ bạc, lan tỏa khắp thế gian. Những người lãnh đạo của tập đoàn Thiên Đỉnh đang ngồi trong những căn phòng sang trọng bỗng thấy trái tim mình nhói đau, một nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm khiến họ phải quỳ xuống đất, hơi thở nghẹn lại. Mọi âm mưu của họ bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước bởi một quyền năng không thuộc về thế giới này.

Khi ánh sáng dịu xuống, thung lũng trở lại vẻ tĩnh lặng của nó. Nhưng Gia Bảo không còn ở đó nữa.

Tại vị trí cậu đứng, giờ đây là một bức tượng bằng hổ phách trong suốt, bên trong là hình ảnh Gia Bảo đang mỉm cười trong tư thế thiền định. Bức tượng được bao bọc bởi những cành trà Nguyên Thủy, tạo thành một lăng mộ sống rực rỡ và uy nghiêm.

Lâm quỳ xuống trước bức tượng, nước mắt anh rơi lã chã trên nền cỏ xanh. Anh biết mình vừa chứng kiến một vị thánh ra đời.

Nhiều ngày sau, An tìm được đường đến thung lũng. Cô không khóc khi nhìn thấy bức tượng của con mình. Cô chỉ lặng lẽ đặt đóa trà Nguyên Thủy từ thành phố lên bệ đá.

“Con đã hoàn thành sứ mệnh của mình, Gia Bảo. Và mẹ cũng vậy.”

An quyết định ở lại thung lũng cùng Lâm. Họ trở thành những người gác cổng cuối cùng của một thời đại đã mất. Thung lũng Nguyên Thủy từ đó biến mất hoàn toàn trong mắt những người trần tục. Người ta kể rằng, ở phía Bắc xa xôi, có một vùng đất mà thời gian không bao giờ trôi qua, nơi hương trà mang lại sự bất tử cho tâm hồn và chỉ những người có trái tim thuần khiết mới có thể nghe thấy tiếng thì thầm của một người cha, một người mẹ và một người con đang cùng nhau canh giữ giấc ngủ cho thế giới.

Thời đại của hoa trà đỏ đã kết thúc hoàn toàn, thay vào đó là một huyền thoại mới về hoa trà Nguyên Thủy – loài hoa của sự thống nhất và tình yêu tuyệt đối.