MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐI VÀO MÀN ĐÊMChương 6

ĐI VÀO MÀN ĐÊM

Chương 6

364 từ · ~2 phút đọc

Sau khi kiếm được tiền, nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp sẽ bắt đầu kinh doanh thêm.

Điển hình như, đồng đội của Hạ Chiêu mở một mật thất mới.

Lần này bọn họ cùng nhau đi chơi thực ra là để quảng cáo, không ngờ trong nhóm cũng có Tiểu Oánh Oánh.

 

Đó chính là nữ phóng viên đã tương tác với Hạ Chiêu.

Hạ Chiêu nhân từ giải thích với tôi rằng Tiểu Oánh Oánh là con gái của ông chủ câu lạc bộ bọn họ, nên anh mới đưa cô ấy đi chơi game trực tiếp.

Nhưng khi nhìn thấy cô gái đó đứng bên cạnh Hạ Chiêu một cách tự nhiên như vậy, tôi vẫn có chút ghen tị.

Tiểu Oánh Oánh không đẹp như trên mạng, cô ta hơi thấp, chân lại còn thô.

Nhưng tính cách của cô ta rất dễ khiến con trai thích thú.

Cô vô tư, không luống cuống, nhanh chóng hòa nhập với nhóm tuyển thủ eSports.

Thực ra đã lâu rồi tôi không gặp Hạ Chiêu, trong lúc họ chọn chủ đề mật thất, tôi ngồi cạnh Hạ Chiêu.

Anh một mình lặng lẽ xem điện thoại.

Tôi nghiêng người qua nhìn, hóa ra anh đang xem một đoạn video thi đấu.

Nhiều người bảo Hạ Chiêu là một thiên tài, nhưng mấy ai thấy được sự nỗ lực của anh ấy.

 

Ví dụ, trong khi các đồng đội đang tranh nhau chọn chủ đề mật thất thì anh chơi lại trận đấu mà mình đã thua vài ngày trước.

Thấy tôi đến, anh tắt màn hình điện thoại.

Đầu đông rồi mà người này chỉ mặc một chiếc áo hoodie.

Anh bất ngờ dựa vào vai tôi.

“Anh mệt quá, cho anh mượn một lát.”

Anh nói bằng giọng mũi, tôi sợ anh bị cảm nên muốn sờ trán anh.

“Đừng cử động.”

Anh nhíu mày cắn nhẹ vào tai tôi.

Má tôi lập tức đỏ bừng.

Thế nên sau đó, tôi gần như trở thành một khúc gỗ, không di chuyển chút nào.

Cho đến khi đồng đội của anh đến gọi chúng tôi.

Thiên tài nãy giờ tựa vào tôi mới đứng dậy, móc nhẹ cằm tôi.

“Em đúng thật là ngốc.”

Anh thì thầm vào tai tôi.

Tôi cũng không biết ý anh là gì.