Ánh nhìn giao nhau trong không khí.
Lặng lẽ, sắc bén, mang theo cảm giác như hai lưỡi dao vừa chạm nhau trong chớp mắt — không tiếng động, nhưng đủ khiến người ta rùng mình.
Ánh đèn tầng hai xuyên qua bình phong, sáng tối đan xen, rơi xuống người Diệp Diên Sinh. Bộ vest được cắt may vừa vặn, đường nét gọn gàng, gam màu trầm lạnh. Giữa vẻ cao quý kín kẽ ấy lại ẩn giấu vài phần ngông cuồng khó thuần, giống như thứ gì đó bị kìm nén quá lâu, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bộc lộ bản chất hung hãn.
Rõ ràng anh ngồi rất thả lỏng, thậm chí có phần tùy tiện.
Nhưng trên người anh lại toát ra một thứ khí tức khó gọi tên — hung tính và sát khí hòa lẫn, không cần phô trương, chỉ cần hiện diện là đã đủ khiến không khí xung quanh chùng xuống.
Anh đang nhìn cô.