MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDiêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết - Trương HùngChương 52: “Không sao"

Diêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết - Trương Hùng

Chương 52: “Không sao"

503 từ · ~3 phút đọc

“Sếp Lâm, chỗ cô?”, Lý Na nghi ngờ nhìn Lâm Thanh Hy.

“Chủ tịch Phương ở đâu, tôi đi tìm ông ấy”, Lâm Thanh Hy đi ra khỏi thang máy, sau đó ấn thang máy ở bên cạnh, ánh mắt trở nên kiên định.

“Triển lãm nghệ thuật”.

Thành phố Ngân Châu gần hai năm nay có được sự ủng hộ của chính quyền, nền kinh tế cũng phát triển vô cùng nhanh, chỉ mỗi hạng mục triển lãm nghệ thuật, hàng năm cũng có không ít.

Hôm nay, trước cửa trung tâm triển lãm quốc tế Ngân Châu có rất nhiều xe sang đỗ ngoài cửa, gần một nghìn bảo. vệ đứng trực ở đây, ai cũng mặt mày nghiêm túc, vì họ biết hôm nay những món đồ mình cần bảo vệ có giá trị vô cùng cao, đó là những bức họa từ thời cổ, thậm chí có những bức họa ngày thường chỉ xuất hiện ở viện bảo tàng.

Phương Châu, nhà đầu tư lớn nhất Ninh Tỉnh cũng từ khi khởi nghiệm cho đến giờ nổi tiếng, những hạng mục ông đầu tư, đứng đăng sau đều có bàn tay của chính quyền, những doanh nghiệp dành được quyền hợp tác với ông luôn luôn thu về bộn tiền, ngoài ra ai mà có thể hợp tác với ông thì địa vị ở trong giới kinh doanh sẽ lên như diều gặp gió.

Nói không hề ngoa, ở Ngân Châu, chỉ có hai người trong giới kinh doanh, một là Lâm Chính Nam, năm xưa đưa doanh nghiệp gia đình Ngân Châu lên đỉnh cao, còn một người nữa là Phương Châu.

Phương Châu năm nay năm mươi, cao mét bảy, cả người trông rất có tinh thần, ông yêu thích triển lãm nghệ thuật, hôm nay bên ngoài triển lãm có nhiều xe sang đỗ như vậy là vì có Phương Châu, họ đều đến đây vì ông.

Milan mặc một bộ quần áo thể nào trắng xen đỏ đứng trước cửa trung tâm triển lãm, bóng dáng Lâm Thanh Hy dần phóng to trước mắt cô ấy.

“Mình nói nè Thanh Hy, cậu mặc quần áo công sở đến như vậy, ai ai cũng nhận ra mục đích của cậu, ít ra cậu cũng phải giả vờ tí chứ, sau đó mới thể hiện ra, hôm nay bên cạnh Phương Châu có nhiều người lắm đó”, Milan nhìn bạn thân của mình, ánh mắt hiện lên vẻ bất lực.

“Không sao", Lâm Thanh Hy chẳng hề quan tâm, cô lắc đầu, dùng tay hất tóc ra sau đầu: “Mình làm gì cũng như này, hợp tác là hợp tác, cứ đưa phương án cho ông ấy xem, đi thôi”.

Lâm Thanh Hy lấy được thư mời từ tay Milan, sau đó cô đi thẳng vào trong trung tâm triển lãm hội nghị.

Milan nhìn bóng lưng Lâm Thanh Hy, tức đến mức dậm chân, suy nghĩ vài giây, chợt nghĩ ra gì đó, cô ấy gọi điện cho. Trương Hùng: “Trương Hùng, mau đến trung tâm triển lãm!”