MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDiêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết - Trương HùngChương 72: "Là gì?"

Diêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết - Trương Hùng

Chương 72: "Là gì?"

505 từ · ~3 phút đọc

"Ông cụ Trình, chúc ông khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi, có món quà nhỏ bày tỏ tấm lòng", Lâm Thanh Hy đặt chiếc hộp gỗ nhỏ trước mặt ông cụ Trình.

Ông cụ Trình bật cười ha hả, đây là lần đầu tiên trong bữa tiệc hôm nay lão ta nở nụ cười như vậy: “Ông của cháu gần đây có khỏe không?”

"Nhờ phúc của ông, gần đây tinh thần của ông nội cháu vẫn tốt, thường xuyên nhắc đến ông. Nếu không phải cơ thể hơi yếu không thể đi xa thì chăc chăn hôm nay ông ấy sẽ đến đích thân mừng thọ ông", Lâm Thanh Hy mỉm cười ngọt ngào, đẹp như hoa mùa xuân.

“Ông bạn già ấy, cháu nói với ông ấy, ông ấy không được phép chết trước ông đâu”, ông cụ Trình nâng niu chiếc hộp gỗ, liếc nhìn người nhà họ Lâm, cảm thán: “Nhà họ Lâm thế hệ này, có mấy người các cháu cũng không tệ”.

Lâm Thanh Hy nhoẻn miệng cười, quay lại bàn của nhà họ Lâm, vừa quay lại đã thấy Trương Hùng và Trình Thanh kề vai sát cánh nói chuyện với nhau.

Vẻ bất lực thoáng qua trong đôi mắt của Lâm Thanh Hy, trải qua một tháng ở cạnh bên, Lâm Thanh Hy đã hiểu thấu tính cách của Trương Hùng, anh và Trình Thanh đúng là thật sự có thể nói chuyện cùng nhau.

"Người anh em, tôi thích tính cách của anh, nào, đến đây uống một ly đi”, Trương Hùng cầm ly lên, chủ động nói.

"Uống nào, lát nữa đừng năm trên bàn là được”, Trình Thanh cầm ly rượu lên, cụng ly với Trương Hùng, một hơi uống cạn.

"À, người anh em, vừa nãy anh nói về nhà để lấy lại những thứ thuộc về mình à? Tôi nghe nói ông nội của anh hôm nay sẽ chọn một trong số các anh để làm người gánh vác nhà họ Trình!", Trương Hùng nhướng mày, trầm giọng nói, âm thanh của anh rất nhỏ, không để cho Lâm Thanh Hy nghe thấy.

Lâm Thanh Hy ngồi bên cạnh, nhưng cô không nghe rõ cả hai thì thầm gì ở đó.

“Không sai”, Trình Thanh đặt ly rượu xuống: “Anh là chồng của Thanh Hy, có lẽ cô ấy đã nói cho anh biết bố tôi năm đó bị ông nội đuổi ra khỏi nhà, đến nay cũng không cho phép về nhà. Việc hôm nay tôi phải làm là đưa bố tôi trở về!"

"Anh muốn làm bãng cách nào?", Trương Hùng hơi ngờ vực, anh cũng có thể nhìn ra được, trong nhà họ Trình, chỉ có ¡ nói của ông cụ Trình mới có giá trị. Tất cả mọi người đều. nhìn vào sắc mặt của ông cụ Trình để làm việc, người năm đó bị ông cụ Trình đích thân đuổi đi, sao có thể dễ dàng quay lại chứ?

“Muốn nghe không?”, Trình Thanh lại rót cho mình một ly rượu, trên môi nở nụ cười quỷ dị.

"Là gì?"