MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDiêm Vương Xuống Núi - Tô VũChương 13: C13

Diêm Vương Xuống Núi - Tô Vũ

Chương 13: C13

486 từ · ~3 phút đọc

Giờ phút này.

Nước sen trên chân Lục Như Hoa đã khô, còn vết máu ứ màu đen nổi bật trên chân cô đang bắt đầu biến mất với tốc độ có thể quan sát bằng mắt thường.

"Đốm máu đã biến mất rồi? Như Hoa, lẽ nào chân của con đã khỏi rồi sao?" Lý Quế Phương nghẹn ngào hô lên.

"Không, không thể nào! Chắc chắn là Tô Vũ dùng nước sen để che đi đốm máu, đây là phản ứng hóa học, giống mực vô hình thôi, tóm lại cháu không tin Lục Như Hoa đã khỏi chân!"

Lục Tuyên Nghi một mực khẳng định: "Cháu lớn bằng từng này, chưa bao giờ nghe thấy chuyện nước sen chữa được khuyết tật."

"Đúng vậy, chân của Lục Như Hoa không thể chữa khỏi được, nhất định là Tô Vũ đang mê hoặc chúng ta. Làm sao cậu ta có thể biết y thuật cơ chứ? Làm gì có chuyện hoa sen chữa được khuyết tật?" Lục Cầm Tâm cũng lạnh giọng nói: "Trừ phi bây giờ Lục Như Hoa đứng lên!". Truyện Trinh Thám

"Đúng thế, Như Hoa, hay là cháu đứng lên thử xem?”

Những thành viên khác nhà họ Lục đều không tin chân của Lục Như Hoa đã khỏi.

Một người đã tàn tật mười mấy năm.

Nửa đời đều sống trên xe lăn, sao có thể tự nhiên khỏi hai chân cơ chứ? "Cháu..."

Thấy mọi người đều nhìn mình, Lục Như Hoa hơi khiếp.

Bởi vì cô sợ.

Nếu mình không đứng dậy được, Tô Vũ sẽ lại phải nhận những lời châm chọc khiêu khích...

"Như Hoa, đừng lề mề nữa, nếu chân cháu đã khỏi, vậy cháu đứng lên đi." Ngay cả bà Lục cũng nhìn chằm chằm vào Lục Như Hoa rồi nói.

"Tô Vũ, em làm được chứ?" Lục Như Hoa suy nghĩ, sau đó cô cắn môi hỏi Tô

Vũ.

Không phải cô không tin Tô Vũ.

Mà là... nước sen chữa khỏi tàn tật, chuyện này thật sự ảo quá rồi.

"Như Hoa, em làm được, đứng lên đi."

Tô Vũ dịu dàng nói với vợ: "Qúa khứ của em có thể là tối tăm, có thể là đau khổ, nhưng từ nay trở đi, anh nhất định sẽ làm em hạnh phúc, để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới."

"Vâng!"

Lục Như Hoa gật đầu thật mạnh, sau đó cô hít một hơi thật sâu, rồi khó khăn đứng dậy khỏi xe lăn dưới ánh nhìn của tất cả mọi người nhà họ Lục.

Cạch, loẹt xoẹt...

Tiếng bước chân chậm rãi vang vọng ở bệnh viện.

Khi nhìn thấy Lục Như Hoa bước đi lảo đảo, Lý Quế Phương hồng cả mắt bật khóc: "Hu hu, ông trời phù hộ, cuối cùng con gái tôi cũng không phải làm người tàn tật nữa rồi."

"Đây?"