Sương mù của buổi sớm ngoại ô bảng lảng bao phủ lấy những tán cây cổ thụ quanh biệt thự cũ, tạo nên một khung cảnh liêu trai và cô độc. Tri Vân đứng bên ban công, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt vào lan can đá lạnh lẽo. Cô đã duy trì trạng thái "ngoan ngoãn" này được gần một tuần. Cô không còn cự tuyệt những nụ hôn bất chợt của Khải Hoàng, không còn hất đổ những chén canh bổ dưỡng mà anh ép cô uống, và thậm chí, cô đã bắt đầu biết cách tựa đầu vào vai anh mỗi khi hai người ngồi cùng nhau trong phòng khách. Sự thay đổi này khiến Khải Hoàng chìm đắm trong một loại hạnh phúc giả tạo, một thứ ảo giác nồng say khiến sự cảnh giác của anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Khải Hoàng bước ra từ phía sau, choàng chiếc khăn lông vũ lên vai cô. Anh ôm trọn lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên hõm cổ, tận hưởng mùi hương trà trắng thanh khiết mà anh hằng say đắm.
"Sáng nay em dậy sớm quá, Vân nhi. Sương lạnh lắm, vào nhà thôi."
Tri Vân xoay người lại, khéo léo nở một nụ cười nhạt, đôi mắt cô không còn vẻ sắc lạnh như dao mà thay vào đó là một sự nhu thuận được tôi luyện kỹ càng.
"Em chỉ muốn ngắm hoa trà một chút. Anh nói hoa sắp nở, em sợ mình sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc đó."
Khải Hoàng nhìn sâu vào mắt cô, dường như muốn tìm kiếm một chút dấu vết của sự lừa dối, nhưng Tri Vân đã là một ảnh hậu thực thụ. Diễn xuất của cô trước ống kính có thể đạt giải thưởng quốc tế, thì diễn xuất trước mặt một người đàn ông đang mù quáng vì yêu như anh lại càng hoàn hảo hơn. Anh thỏa mãn hôn lên trán cô, tay siết chặt vòng eo mảnh khảnh.
"Chỉ cần em muốn, tôi có thể mang cả rừng hoa trà về đây cho em. Hôm nay tôi có cuộc họp quan trọng ở tập đoàn, em ở nhà đọc kịch bản nhé. Tôi đã dặn quản gia chuẩn bị món gà hầm mà em thích rồi."
Tri Vân gật đầu, tiễn anh ra tận cửa xe. Nhìn chiếc Rolls-Royce đen bóng từ từ lăn bánh qua cánh cổng sắt nặng nề, nụ cười trên môi cô ngay lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo đến thấu xương. Cô biết mình không có nhiều thời gian. Sự nới lỏng của Khải Hoàng chỉ là tạm thời, và những vệ sĩ ngoài kia vẫn là những con chó săn trung thành nhất.
Cô quay trở lại phòng đọc sách, nơi được coi là "lãnh địa" riêng của cô trong biệt thự. Tri Vân bắt đầu tìm kiếm những chi tiết nhỏ nhất. Cô để ý thấy mỗi lần quản gia vào đưa trà, bà ta đều mang theo một chùm chìa khóa tổng đeo ở thắt lưng. Trong đó có một chiếc chìa khóa màu đồng cổ, thứ mà cô nghi ngờ là khóa của lối đi bí mật dẫn ra khu chuồng ngựa cũ ở phía sau biệt thự – lối đi duy nhất không bị quét bởi hệ thống camera cảm biến nhiệt.
Câu truyện về cuộc đời cô dường như luôn bị vây hãm bởi những người đàn ông muốn định đoạt số phận của cô, nhưng lần này, cô sẽ tự viết chương tiếp theo. Tri Vân cố tình làm đổ ly trà nóng lên tà váy của mình khi quản gia vừa bước vào.
"Ôi, tôi xin lỗi. Bà có thể giúp tôi lấy khăn khô được không?"
Lợi dụng lúc quản gia bối rối quay đi tìm khăn, Tri Vân nhanh như chớp dùng một miếng đất sét nhỏ mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trong túi áo, ấn mạnh vào chiếc chìa khóa đồng trên chùm chìa khóa đang rủ xuống. Mọi việc diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Khi quản gia quay lại, Tri Vân đã thu tay về, gương mặt vẫn giữ vẻ hối lỗi và vụng về.
Cả ngày hôm đó, Tri Vân sống trong sự hồi hộp đến nghẹt thở. Cô ngồi trước tập kịch bản nhưng chữ nghĩa nhảy múa trước mắt. Cô đang đánh cược cả mạng sống của mình. Nếu Khải Hoàng phát hiện ra, anh sẽ không chỉ giam lỏng cô, mà có lẽ sẽ bẻ gãy đôi chân này để cô vĩnh viễn không thể mơ về tự do nữa.
Buổi tối, Khải Hoàng trở về với tâm trạng khá tốt. Anh mang về một bộ trang sức hồng ngọc mới, lấp lánh và đắt đỏ. Anh ép cô đeo nó ngay trong bữa tối, rồi nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát và chiếm hữu.
"Vân nhi, đêm nay em thật đẹp. Bộ trang sức này rất hợp với màu da của em."
Khải Hoàng không đợi bữa tối kết thúc, anh kéo cô đứng dậy, bế bổng cô lên lầu. Sự chiếm đoạt của anh đêm nay mang theo một chút dịu dàng khác lạ, nhưng vẫn không thiếu đi sự mãnh liệt của một kẻ muốn khảm sâu dấu ấn vào thể xác người khác. Anh tháo bỏ lớp váy lụa, đôi tay to lớn mơn trớn từng tấc da thịt cô như đang thưởng thức một món quà quý giá.
"Hoàng... nhẹ thôi..."
Tri Vân khẽ rên rỉ, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu. Sự chủ động này khiến Khải Hoàng như phát điên. Anh như một con thú bị bỏ đói lâu ngày, lao vào cô với tất cả sự cuồng nhiệt. Anh chiếm hữu cô trên chiếc giường rộng lớn, tiếng va chạm xác thịt và tiếng thở dốc hòa quyện vào không gian tĩnh mịch của biệt thự cũ. Trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm, Khải Hoàng ôm chặt cô, thì thầm những lời thề nguyền đầy cực đoan:
"Em là của tôi... mãi mãi là của tôi... Không ai có thể mang em đi khỏi đây."
Tri Vân nhắm chặt mắt, nước mắt âm thầm chảy vào gối. Cô cảm thấy ghê tởm chính sự phản ứng của cơ thể mình dưới sự tác động của anh, nhưng cô biết mình phải nhẫn nhịn. Đêm nay, khi Khải Hoàng ngủ say vì sự thỏa mãn và rượu vang, cô sẽ bắt đầu bước đi đầu tiên.
Khoảng hai giờ sáng, khi tiếng thở của Khải Hoàng đã trở nên đều đặn và nặng nề, Tri Vân nhẹ nhàng gỡ cánh tay anh đang đặt ngang eo mình. Cô lẻn ra khỏi giường, nhặt chiếc áo khoác đen dài và đôi giày vải mềm đã giấu sẵn dưới gầm tủ. Cô cầm theo miếng đất sét có hình dấu khóa, lẻn vào phòng làm việc của Khải Hoàng – nơi có máy in 3D công nghệ cao mà anh dùng để tạo mẫu các linh kiện điện tử.
Nhờ những lần quan sát anh làm việc, cô đã học lỏm được cách vận hành cơ bản. Tiếng máy in chạy rì rì trong bóng tối nghe như tiếng trống đập trong lồng ngực cô. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán Tri Vân. Cô liên tục liếc nhìn về phía cửa, lo sợ hình bóng cao lớn của Khải Hoàng sẽ đột ngột xuất hiện.
Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ, chiếc chìa khóa nhựa cứng đã hoàn thành. Cô nhanh chóng thu dọn hiện trường, xóa sạch dấu vết trên máy tính và lẻn trở về phòng ngủ. Khải Hoàng vẫn ngủ say, gương mặt anh khi ngủ trông bình thản đến lạ kỳ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ hung bạo ban ngày. Tri Vân nhìn anh lần cuối, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Có một thời, cô đã từng yêu người đàn ông này bằng tất cả sự chân thành, nhưng chính sự độc chiếm bệnh hoạn của anh đã giết chết tình yêu đó, biến nó thành đống tro tàn của sự căm hận.
Cô nằm lại giường, tay nắm chặt chiếc chìa khóa nhựa lạnh lẽo trong lòng bàn tay. Đây chính là mẩu vụn tự do đầu tiên mà cô giành lại được. Kế hoạch đào thoát đã thành hình trong đầu cô. Cô sẽ lợi dụng ngày quay phim ngoại cảnh tiếp theo, khi Khải Hoàng buộc phải nới lỏng vòng vây để máy quay có thể hoạt động.
Câu truyện về sự tái ngộ và xiềng xích vô hình này đang đi đến hồi kết của giai đoạn đầu tiên. Tri Vân hiểu rằng, mỗi bước chân cô đi từ nay về sau sẽ là đi trên lưỡi dao. Sự chiếm hữu của Khải Hoàng là một loại xiềng xích, nhưng sự thông minh và lòng căm hận của cô sẽ là chiếc cưa sắc bén nhất. Cô không còn là ảnh hậu chỉ biết diễn những vai sầu muộn trên màn ảnh, cô đang diễn vai diễn lớn nhất của cuộc đời mình – vai một tù nhân đang chuẩn bị cho một cuộc lật đổ vĩ đại.
Khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ phía chân trời, Tri Vân giả vờ thức dậy trong vòng tay của Khải Hoàng. Cô nhìn anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết, khiến Khải Hoàng lầm tưởng rằng anh đã hoàn toàn có được trái tim cô. Anh đâu biết rằng, vết nứt trên lồng kính đã xuất hiện, và con chim mà anh hằng khao khát chiếm giữ đang chuẩn bị vỗ cánh bay đi, để lại phía sau một đống đổ nát của sự độc tài mang danh tình yêu.