514 từ
Sự tĩnh lặng của buổi chiều hôm đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho một cơn giông bão kinh hoàng đang âm ỉ cháy phía sau cánh cửa biệt thự. Lạc Vãn trở về với tâm trạng đầy lo âu, cô cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể khi bước vào phòng khách sang trọng, nơi Bạc Hàn đang ngồi yên lặng bên lò sưởi bập bùng. Hắn không đọc sách, cũng không xử lý văn kiện như mọi khi, chỉ đơn giản là ngồi đó, nhìn chằm chằm vào những ngọn lửa đang nhảy múa một cách điên cuồng như thể đang thiêu rụi một thứ gì đó vô hình. Khí chất xung quanh hắn lúc này trở nên nặng nề và áp bức đến mức không khí dường như cũng bị đông đặc lại, khiến Lạc Vãn cảm thấy nghẹt thở ngay khi vừa bước chân qua bậu cửa.
Cô vừa định lướt nhanh lên cầu thang để tránh né ánh nhìn của hắn thì giọng nói của Bạc Hàn vang lên, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng kim loại va chạm vào đá, yêu cầu cô dừng lại ngay lập tức. Hắn đứng dậy, từng bước chân chậm rãi tiến về phía cô, và mỗi bước chân đó đều như dẫm nát đi chút hy vọng cuối cùng về sự tự do mà cô vừa nhen nhóm.
Bạc Hàn chậm rãi giơ chiếc điện thoại lên, trên màn hình là những hình ảnh rõ nét và chân thực về cuộc gặp gỡ giữa cô và Đường Nhu tại triển lãm nghệ thuật lúc sáng. Hắn đã theo dõi cô, không phải bằng những vệ sĩ thông thường mà bằng một hệ thống giám sát tinh vi bao trùm toàn bộ thành phố, nơi mỗi cử động của cô đều nằm trong tầm kiểm soát tuyệt đối. Cơn ghen tuông của một kẻ chiếm hữu bệnh hoạn bùng nổ dữ dội khi hắn nhận thấy người phụ nữ duy nhất hắn khao khát lại đang âm mưu phản bội hắn cùng với người mà đáng lẽ ra hắn phải yêu theo kịch bản. Hắn nắm lấy vai cô, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực của sự phẫn nộ, gào thét hỏi cô tại sao lại dối lừa hắn, tại sao lại muốn liên kết với kẻ khác để rời bỏ hắn sau tất cả những gì hắn đã đánh đổi để có được cô trong đời này.
Sự tức giận của Bạc Hàn khiến cả căn phòng dường như rung chuyển theo từng nhịp thở của hắn, những đồ gốm sứ đắt tiền trên kệ rơi vỡ tan tành dưới áp lực vô hình từ cơn thịnh nộ của một thực thể đang phát điên vì tình yêu sai lệch. Lạc Vãn lùi lại trong sợ hãi tột cùng, cô cố gắng giải thích rằng mình chỉ muốn cứu vãn thế giới nhưng mỗi lời nói đều bị bóp nghẹt bởi hơi thở nóng rực và ánh nhìn đầy sát khí của người đàn ông trước mặt.