MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai KỳChương 100: Tôi già lắm sao?

Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai Kỳ

Chương 100: Tôi già lắm sao?

581 từ · ~3 phút đọc

Ninh Giai Kỳ vừa mừng vừa sợ “Vậy anh chờ em một chút! Em lập tức đi xuống 

Buổi chiều ở cửa ký túc xá, liên tục có nhiều phụ huynh mang hành lý đến cho con mình. 

Cảnh Nhược Đông đứng trước cửa khu ký túc xá, thân đứng thẳng, dáng người cao ngất,... 

Ninh Giai Kỳ vội chạy xuống dưới lầu, liếc mắt liền thấy Cảnh Nhược Đông đứng ở dưới bóng râm, bên cạnh anh đặt hai chiếc valy, trên đó còn có một cái balo, tất cả đều là của cô. 

Ninh Giai Kỳ đi đến, lúc đến gần anh còn chưa kịp mở miệng đã bị anh phát hiện, anh mỉm cười nói “Có khá nhiều đồ” 

Ninh Giai Kỳ có chút ngại ngùng “Thật ra có một cái valy hầu hết là thiết bị để chụp ảnh.” Nói đến đây, cô chợt nhớ ra điều gì đó, có chút khẩn trường nói “Anh có mở ra không, đồ bên trong mẹ em sẽ động vào sao.” 

Cảnh Nhược Đông “Thật nặng, hắn là còn 

“Vâng, em mang lên sẽ mở ra xem.” Nói xong, Ninh Giai Kỳ liền đi đến kéo lấy valy, nhưng mới vừa chạm vào đã bị Cảnh Nhược Đông ngăn lại. 

“Em ở lầu mấy.” 

“Lầu bốn” “Để tôi, tay chân của em nhỏ” 

Ninh Giai Kỳ ngượng ngùng “Không cần không cần, ký túc xá của em không cho phép con trai lên đó." 

“Phải không? Cảnh Nhược Đông nâng mắt nhìn cô “Tôi mới vừa rồi nhìn thấy có nam sinh giúp đỡ mang hành lý đi lên, người quản lý không phải không cho phép sao” . 

Dù quản lý quả thật không quá nghiêm khắc, máy tính hỏng, mang đồ nặng chỉ cần nói với di một tiếng đều sẽ không có vấn đề gì, nhưng phải nhanh chóng đi xuống là được. 

Có điều Ninh Giai Kỳ cũng không muốn làm phiền đến Cảnh Nhược Đông, xua tay nói “Không 

sao đâu, để em.” 

Cảnh Nhược Đông nhìn cô một cái, lấy balo trên hành lý nhét vào vòng tay cô “Cầm cái này” 

Cảnh Nhược Đông kéo hai valy lên đi vào ký túc xá, nói điều gì đó với dì quản lý. 

Ninh Giai Kỳ đứng khá xa, không nghe rõ, nhưng một lúc sau, Cảnh Nhược Đông quay trở lại nói “Đi lên lầu” . 

Ninh Giai Kỳ liếc mắt nhìn dù quản lý, dì mỉm cười hiền lành mà nhìn Cảnh Nhược Đông. 

Ninh Giai Kỳ “Di quản lý đồng ý, anh nói như thế nào với dì vậy?” 

Cảnh Nhược Đông kéo valy đi ở phía trước, nghe vậy liền nhìn cô một cái. 

Ninh Giai Kỳ “Dạ?” 

Cảnh Nhược Đông bình thản nói “Không có gì, liền nói tôi là anh trai em, mang valy đến giúp em. 

“A...” Ninh Giai Kỳ gật gật đầu, đột nhiên cười một cái, “Điều này mà dì quản lý cũng tin, anh Với em lớn lên không giống nhau.” 

“Có gì mà không tin, khuôn mặt tối lớn lên giống kẻ nói dối sao.” 

Ninh Giai Kỳ nhếch môi cười trộm một cái 

“Cũng đúng a, chú giải phóng quân sao có thể nói dối mọi người.” 

Người đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, Ninh Giai Kỳ ngước mắt liền nhìn thấy Cảnh Nhược Đông quay đầu lại nhìn cô. 

Cô chớp chớp mắt ngây thơ nói “Nói, không đúng sao?”