MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai KỳChương 124: "Là người tên Hạ Đình Kiêu kia sao."

Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai Kỳ

Chương 124: "Là người tên Hạ Đình Kiêu kia sao."

379 từ · ~2 phút đọc

Cảnh Nhược Đông ánh mắt ngưng lại, bàn tay đặt lên vai cô không tự giác mà bóp chặt "Em cảm thấy chuyện này miễn cưỡng?" 

"Không phải em cảm thấy, là _" 

"Vậy thì đối với ai em mới không miễn cưỡng?" Cảnh Nhược Đông thấp giọng nói "Là người tên Hạ Đình Kiêu kia sao." 

Ninh Giai Kỳ sửng sốt, sao lại liên lụy đến học trưởng Hạ Đình Kiêu đang ở nơi nào. 

Sau chuyện ở Tây Tạng, Cảnh Nhược Đông cảm giác được Ninh Giai Kỳ đối với anh rất khác biệt. Bởi vì sẽ không có ai sẵn sàng xả thân đi cứu người không phải là người trong lòng mình. 

Nhưng trong lòng anh, phòng tuyến sâu nhất là người tên Hạ Đình Kiêu kia, hiện tại lúc nghe anh nói Hạ Đình Kiêu cô đã trầm mặc, những thứ bị 

đè nén trong lòng cơ hồ như muốn cuồn cuộn lên. 

Ninh Giai Kỳ hơi hé miệng, vừa muốn nói gì đó thì anh đã buông tay trên vai cô, đẩy cửa phòng ra. 

Anh đi vào trong vài bước, có thể đã vô tình đụng đến vết thương, anh đứng lại một chút, vươn tay đè xuống vị trí vết thương. 

"Anh Nhược Đông, anh không sao chứ!" 

Ninh Giai Kỳ nháy mắt liền khẩn trương lên, cô vội chạy vào phòng. Nhưng vừa lúc cô bước vào phòng, đột nhiên người đàn ông ở trước mặt xoay người lại, ánh mắt của anh rất trầm rất sâu, liền đem cô áp trên cánh cửa vừa đóng lại. 

Ninh Giai Kỳ bất ngờ không kịp đề phòng, cô còn chưa hiểu chuyện gì đã bị anh nghiêng người cúi đầu xuống hôn cô. 

Tuy nói là hôn, không bằng nói là cắn mới đúng. 

Trong phòng không có bật đèn, chỉ có ánh sáng mơ hồ từ khe hở của tấm rèm ở cửa sổ sát đất trong phòng khách rọi vào. Gần như vậy, Ninh Giai Kỳ không nhìn thấy rõ mặt anh nhưng lại có thể nhìn thấy đôi mắt đang bốc lửa của anh trong bóng tối. 

"ỪM..." 

Môi nóng bỏng, vừa xa lạ, tuỳ ý mà gặm cắn, khiến anh khó có thể cưỡng chế lửa giận.