MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai KỳChương 24: Con trai, thực sự chỉ yêu bằng mắt sao.

Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai Kỳ

Chương 24: Con trai, thực sự chỉ yêu bằng mắt sao.

808 từ · ~5 phút đọc

Trương Nhất Manh hừ hừ, “Cậu nhìn Mạnh Bài mà xem, người ta trang điểm, người ta ra vẻ, kiểu con gái vầy được yêu thích lắm, cậu đấy, nên học theo đi.” 

Ninh Giai Kỳ: ......” 

“Ai yo, đi mà đi mà, sẵn tới tiệm làm tóc đối kiểu tóc thử xem? À...Cậu có muốn học trang điểm không? 

“Tớ không...” 

“A, mặt cậu cũng không cần trang điểm ,a ôi da cậu thật đẹp, trước kia có chút vàng nhìn không ra, bây giờ trắng mịn rồi tớ ghen tị quá đi” 

Cũng không biết là do cô không lay chuyển được Trương Nhất Manh, hay là do bị lời của cô ấy thuyết phục. Cuối cùng Ninh Giai Kỳ vẫn để mặc cô ấy kéo cô đi sửa váy, sau đó lại đi đổi kiểu tóc. Xong chuyện, lúc về nhà Ninh Giai Kỳ kinh hồn bạt vía, không dám gặp Thẩm Giai Hàm mà về phòng thay quần áo. 

“Giai Giai, mấy ngày này cậu phải giữ cho inh trạng thái tốt nhé, có quỷ mới biết lỡ ngày nào đó đụng phải Cảnh Nhược Đông” 

Ninh Giai Kỳ nhớ tới những lời này của Trương Nhất Manh lúc tạm biệt, vì thế cô liền xoã mái tóc mới được buộc lên. Hôm nay cô đến tiệm tóc sửa đổi kiểu tóc, giờ phút này mái tóc dài bồng bền được buông xoã, làm gương mặt nhỏ cô càng thêm tinh xảo. Ninh Giai Kỳ nhìn chính mình trong gương, hít sâu một hơi. 

Con trai, thực sự chỉ yêu bằng mắt sao. 

Ba năm nay Ninh Giai Kỳ thay đổi rất nhiều, Tống Đình Quân vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp cô, cô rất thấp lại gầy, làn da có chút sậm, nhìn cô rất thiếu dinh dưỡng. Nhưng bây giờ, cô không 

chỉ cao bằng Trương Nhất Manh trước kia vốn cao hơn cô một cái đầu, làn da trắng hơn xưa rất nhiều. Tuy rằng gương mặt vẫn nhỏ nhắn như cũ, nhưng không phải là kiểu thiếu dinh dưỡng mà mọi người cảm thấy như trước đây, ngược lại là trắng trắng mềm mềm, dường như có thể véo ra nước vậy. 

Con gái lớn sẽ thay đổi, Tống Đình Quân cùng Ninh Giai Kỳ là bạn cùng bàn hơn hai năm, lên cao trung lại học cùng lớp, cậu cảm nhận sâu sắc được câu này. Chỉ là hôm nay, Ninh Giai Kỳ lại càng thay đổi nhiều hơn. 

Sáng sớm hôm nay, lúc Tống Đình Quân thấy Ninh Giai Kỳ mặc đồng phục đã sửa qua bước vào lớp, Tống Đình Quân nhìn cô mà chẳng chớp mắt lần nào. 

Ninh Giai Kỳ có đôi chân vừa thẳng lại vừa gầy, tỉ lệ vô cùng đẹp, vì vậy lúc cô bước vào, không chỉ Tống Đình Quân mà các nam sinh cùng lớp đều nhịn không được mà đánh giá cô. 

“Cậu......” Tống Đình Quân đi đến bên cạnh cô, giọng nói có chút ngập ngừng “Là, có phải Trương Nhất Manh ép cậu đi sửa váy đúng không?” 

Ninh Giai Kỳ sắc mặt có chút ửng đỏ, cô cố giữ bình tĩnh “Không phải, là tớ muốn làm vậy” 

Tống Đình Quận ho nhẹ, cậu có chút bối rối không biết làm sao, đưa tay gãi sau gáy “Vậy, cũng tốt” 

Ninh Giai Kỳ:“.....” “Cũng đẹp lắm.” 

"...... Á" 

Lên cao trung, Tống Đình Quân và Ninh Giai Kỳ không còn ngồi cùng bàn, nhưng chỗ cậu ngồi cũng không cách xa cô, cậu ngồi phía sao cô. Cậu cảm thấy mấy ngày nay Ninh Giai Kỳ có chút thay đổi, chỉ là ngoài việc sửa váy ra cậu cũng không rõ còn chỗ nào nữa. Cậu cảm thấy, hình như Ninh Giai Kỳ lại đẹp hơn một chút. 

Buổi chiều sau khi tan học, Tống Đình Quân hỏi Ninh Giai Kỳ có muốn đến thư viện làm bài tập, Ninh Giai Kỳ rất ít khi từ chối đi thư viện, có điều, lần này cô không có chút do dự mà từ chối. 

Tống Đình Quân “Sao vậy, cậu có việc à?” 

Ninh Giai Kỳ cúi đầu vừa thu dọn sách vở vừa trả lời câu “Ừ. Trong nhà có việc, tớ về sớm một chút.” 

“Ra là vậy.” 

“Tớ đi trước đây” Ninh Giai Kỳ đeo cặp sách, đi ra khỏi phòng học. 

Tống Đình Quân nhìn theo bóng dáng coi, nhìn 

cô có chút gấp gáp, ngay cả sợi dây giày bị lỏng cố cũng không ngừng lại để buộc chúng. Sau hi Ninh Giai Kỳ xuống xe, cô vội vàng chạy về nhà, khi vừa đến cửa, cô bình tĩnh mà dừng lại. Hai tay nắm chặt quai đeo cặp, hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa đi vào nhà.